Làm sủng phi như thế nào? – Chương 69

*bổ sung chương 68* đây là lỗi của Lei vì chỉ chăm chăm đọc bản raw nên bỏ sót đoạn này (không hiểu sao đoạn cuối này trên web không cho copy nữa).

Hoàng hậu ở bên cạnh tất nhiên là không nhận ra người trên đài là Uyển quý tần, nhưng nhìn đến thần thái vui vẻ của Hoàng thượng thì đoán ngài có hứng thú với vũ nữ ở trên đài mới nói, “Hoàng thượng, nếu cảm thấy nàng thú vị, hay là giữ lại?” Lời nói này đem toàn bộ những biểu hiện hiền lương phong đạm của một Hoàng hậu biểu lộ ra rất nhuần nhuyễn.

Hoàng thượng có chút nghiền ngẫm rồi gật đầu, “Lưu đi.”

Chương 69: Hạ lễ

Động tác cùng vũ bộ (vũ điệu, điệu múa) của A Uyển ngày càng nhanh theo tiết tấu nhạc, nhưng vẫn duy trì tư thái nhẹ nhàng, phải ở trước mặt mọi người xoay tròn thật nhanh lại còn thể hiện kỹ thuật nhảy yểu điệu, thật sự rất mất sức, thỉnh thoảng lại nhìn thấy vài người hứng trí liếc mắt đưa tình với mình.

Nhìn qua biểu hiện của Hoàng thượng, A Uyển đoán chừng Hoàng thượng đã nhận ra mình, lúc này điệu múa vẫn chưa kết thúc, không thể dừng lại được, đột nhiên tiết tấu cao vút hơi ngừng lại, A Uyển kết thúc điệu múa bằng cái ngoái nhìn với ánh mắt hàm chứa thu thủy.

Kết thúc vũ đạo, A Uyển đã sớm mồ hôi nhễ nhại, thở hồng hộc, bước xuống đài thì có Bạch Lộ và Thanh Sam đỡ, may mắn cung yến đã sắp kết thúc, A Uyển muốn lập tức trở về Chiêu Dương cung thay đổi xiêm ý, tiểu thái giám do Hoàng hậu phái đến cũng đã bị Lý Phúc Mãn đuổi đi rồi.

Sau khi A Uyển trở về Chiêu Dương cung không bao lâu, một thân ảnh màu vàng cũng theo sát, bước vào nội điện Chiêu Dương cung, Thanh Sam đang giúp chủ tử cầm quần áo đột ngột thấy vị này đứng trong điện, sợ đến nỗi làm rơi tất cả đồ dùng hàng ngày và quàn áo đang cầm trên tay xuống đất, cuối cùng vẫn là Lý Phúc Mãn phản ứng nhanh nhạy, lôi kéo Thanh Sam quỳ xuống, “Nô tài/ Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc vạn an.”

Sau đó Thanh Sam lập tức thỉnh tội, “Nô tỳ nhất thời không biết, đụng phải Hoàng thượng, xin Hoàng thượng thứ tội!”

Hoàng thượng gật đầu, thật ra cũng không quá để tâm, nếu là người khác, nhất định sẽ phạt đòn, nhưng nghĩ đến vật nhỏ luôn luôn thích mang theo cung nữ này, Hoàng thượng cũng không có ý định xử phạt Thanh Sam, ừ một tiếng, Lý Đắc Nhàn bên cạnh liền tiếp lời, “Hoàng thượng thấy ngươi chuyên tâm hầu hạ Uyển chủ tử, lần này không phạt ngươi, nếu còn tái phạm, sẽ không bỏ qua như vậy nữa, nhớ chưa?”

(Lei: cái này có phải là “yêu ai yêu cả đường đi lối về” không?)

Thanh Sam nghe Lý Đắc Nhàn nói xong, lập tức tạ ân, liên tục nói sẽ không có lần sau.

“Chủ tử các ngươi đâu?” Hoàng thượng chắp hai tay sau lưng, nhìn một vòng trong phong cũng không thấy bóng dáng A Uyển đâu, lúc này mới hỏi.

Lý Phúc Mãn không dám chần chờ, lập tức trả lời, “Hồi bẩm Hoàng thượng, chủ tử đang thay y phục ở phòng trong.”

Biết được vị trí của A Uyển, Hoàng thượng nhanh chóng rời khỏi, mà Thanh Sam nhìn theo bóng lưng Hoàng thượng đã đi xa mới dám thở dài một hơi, Lý Phúc Mãn đứng bên cạnh thấy thế mới lấy cùi chỏ đẩy Thanh Sam, trong mắt chứa hàm ý: Sao lại không tỉnh táo chứ! Thật là mất mặt chủ tử mà!

Thanh Sam cảm thấy thật ủy khuất chu chu miệng, nàng sao có thể biết được Hoàng thượng vốn dĩ là đang ở yến hội lại đột nhiên xuất hiện ở Chiêu Dương cung chứ! Những chuyện trái ngược với thường ngày như thế này không nằm trong phạm vi sức chịu đựng của nàng có được không!

Lý Phúc Mãn bất đắc dĩ lắc đầu, bảo Thanh Sam nhanh chóng nhặt quần áo và đồ dùng hàng ngày rơi trên mặt đất, còn mình thì phải nhanh chóng đến bên ngoài nội điện, cùng sư phụ Lý Đắc Nhàn đứng đó chờ phân phó.

Cước bộ Hoàng thượng rất nhanh, người trong phòng cũng không phát hiện ra, tiếp tục chăm sóc nói, “Chủ tử, bộ quần áo này làm thật tốt, hoa văn thêu trên đó thật sinh động, chỉ tiết là cũng chỉ mặt được một lần.” Giọng nói của Bạch Lộ không khỏi tiếc hận.

A Uyển chuẩn bị vũ đạo này là muốn cho Hoàng thượng một bất ngờ, vốn dĩ không tiết lộ cho bất kì ai, xiêm y khiêu vũ cũng là do một tay Minh Đại tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ may ra, vì A Uyển muốn lúc khiêu vũ có thể đạt được hiệu quả cao nhất, “Xiêm y này đã phát huy hết tác dụng cho đêm nay rồi, cho dù nhìn rất đẹp thì cũng là một bộ quàn áo thôi không phải sao? Giặt nó sạch sẽ rồi đem cất đi. Nhưng mà đôi giày khảm minh châu kia thật sự rất đẹp, có thể sử dụng nữa.”

Bạch Lộ cân nhắc, hầu hạ A Uyển thay nội y, thấy Thanh Sam vẫn còn chưa mang xiêm y đến cho chủ tử, định đi hối thúc một phen, lại không nghĩ đến vừa quay người lại thì thấy phía sau bình phong, nhìn thấy Hoàng thượng đang ở trong phòng, Bạch Lộ cũng ngẩn ra, nhưng tính tình Bạch Lộ luôn trầm ổn, phản ứng cũng nhanh nhẹn, không thất thố như Thanh Sam, “Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc vạn an.”

Nghe thấy lời này của Bạch Lộ, A Uyển vốn dĩ đưa lưng về phía cửa cũng kinh ngạc xoay đầu lại, chỉ thấy Hoàng thượng đang cách mình không xa, không khỏi kinh hô.

Bởi vì Hoàng thượng đột ngột đến thăm, Thanh Sam còn chưa mang quần áo cùng đồ dùng hàng ngày vào, lúc này A Uyển chỉ mặc mỗi quần lót, Tề Diễn Chi thật ra không ngờ đến có thể nhìn thấy một màn mỹ nhân thoát y thế này, vòng qua bình phong, không có vật cản trở, cảnh đẹp cứ như vậy phô bày trước mặt Hoàng thượng, bởi vì xiêm y vũ đạo trước đó ôm sát người, nên A Uyển không mặc trung y, chỉ có mỗi cái tiểu khố ngắn ngủn, vừa đủ bao lấy cặp mông, có thể nhìn thấy rõ ràng bắp đùi trắng nõn cùng đôi chân dài thẳng tắp tinh tế của A Uyển.

Hai mắt Hoàng thượng tối sầm lại, phân phó Bạch Lộ nhanh chóng đi ra ngoài, “Ai cho ngươi ở trước mặt mọi người nhảy múa? Sau này không được phép tái phạm!” Nghĩ đến kĩ thuật nhảy này của vật nhỏ trừ mình ra không ai được nhìn, mặc dù là có che gương mặt lại nhưng Hoàng thượng vẫn cảm thấy không thoải mái lắm.

“Đây không phải là muốn dành cho Hoàng thượng một kinh hỉ sao? Hoàng thượng còn không thỏa mãn à?” A Uyển mong đợi nhìn Hoàng thượng, con ngươi lanh lợi, nhất thời đã quên mất trên người mình không có nhiều vật che đậy cho lắm.

Thần sắc Hoàng thượng càng thêm u ám, “Tạm được, lại còn thổi phồng với trẫm, sau này chỉ được phép múa cho trẫm xem, khỏi phải truyền ra ngoài lại mất mặt.” Căn bản không phải là như thế, sao ngài có thể không nhìn thấy các vương công đại thần trong buổi yến hội đều chảy nước miếng thèm thuồng?

Bất mãn chu mỏ, “Hoàng thượng thật là không có mắt thưởng thức mà, uổng công người ta chuẩn bị lâu như vậy, hừ.” Vừa nói A Uyển vừa liếc nhìn Hoàng thượng, đã thấy biểu hiện của ý đồ bất chính của Hoàng thượng, ánh mắt nhìn mình như sói đói nhìn mồi, bất tri bất giác, đề phòng lấy hai tay che ngực lại, “Sao Hoàng thượng lại đột nhiên đến đây, không phải là ngài đang ở chỗ yến hội hay sao?”

Nhìn hành động này của A Uyển, Hoàng thượng không thể không nhíu mày, xem thường nói, “Che cái gì, có gì tốt để nhìn à.”

Nhất thời A Uyển trợn to hai mắt, cái gì mà không có gì đáng để nhìn, A Uyển nhìn hai lạng thịt trước ngực mình, tốt xấu gì người ta cũng uống mấy thang thuốc bổ khó uống đó! Bây giờ người ta phát triển thành bánh màn thầu loại trung mà! Chuyện này ngài cũng có góp một tay mà! Có thể đừng xem thường người khác như vậy được không!!!

“Tần thiếp không muốn quá sức, ngài muốn thì đi nhìn mấy người ngực to eo nhỏ đi!”

Hoàng thượng cũng nhận ra mình đã nói sai, ho nhẹ một tiếng, “Khụ, ý của trẫm là, có gì của ngươi mà trẫm chưa xem qua, che cái gì.”

“Vậy cũng không được! Ngài đi ra ngoài đi! Tần thiếp thay y phục xong sẽ nói chuyện với ngài!” Vừa nói vừa đẩy Hoàng thượng ra cửa, thế nhưng Hoàng thượng vẫn bất động vững như Thái Sơn, làm A Uyển một biện pháp cũng không có.

“Hoàng thượng! Yến hội vẫn chưa kết thúc ngài đừng náo loạn với tần thiếp nữa.” Lý do chính đáng không dùng được, A Uyển cùng đường chỉ có thể làm nũng.

“Không sao, yến hội sẽ kết thúc, có Hoàng hậu giám sát rồi. Hơn nữa, Tiểu Uyển lúc nãy ở trên đài cũng trẫm liếc mắt đưa tình không phải là muốn trẫm nhanh đến đây sao? Đêm chóng tàn, Tiểu Uyển nhi không nên lãng phí!” Hoàng thượng vừa nói vừa lấy tay nâm cằm A Uyển lên, bộ dáng muốn bao nhiêu ngả ngớn thì có bấy nhiêu, nói xong cuối người chặn lại cái miệng vừa chu lên của A Uyển.

A Uyển xấu hổ, vũ đạo của nàng vốn dĩ là phải kết hợp cả động tác và thần sắc cùng ánh mắt mới có thể đạt đến hiệu quả cao nhất (nguyên văn là ‘mỹ lai’ ý là ‘khả năng thưởng thức cái đẹp, Lei đổi thành ‘đạt đến hiệu quả cao nhất’ cho dễ hiểu vậy), thế nào đến chỗ của Hoàng thượng lại thành câu dẫn người, dẫn cái gì? Phát hiện ý đồ của Hoàng thượng, A Uyển lập tức giơ tay lên chặn môi của Hoàng thượng lại, “Không được, bọn Lý Đắc Nhàn đều chờ ở bện ngoài, tần thiếp vẫn không muốn mất mặt nha! Huống hồ tần thiếp vừa mới múa xong, mồ hôi đầm đìa, Hoàng thượng không chê khó ngửi sao?”

Nắm lấy tay của A Uyển, Hoàng thượng nghiêm túc lắc đầu nói, “Không chê.”

“Ta đây ghét bỏ Hoàng thượng thối, á!” A Uyển còn chưa dứt lời đã bị Hoàng thượng ôm ngang bế lên, khiến A Uyển không khỏi giật mình hét lên.

“Không ngại, vận động một chút Tiểu Uyển sẽ không ngại trẫm hôi.” Hoàng thượng đã ám chỉ rõ ràng như vậy, A Uyển sao có thể không hiểu rõ, ôm cổ Hoàng thượng, đôi chân dài bắt đầu ầm ĩ làm loạn trên dưới.

(Lei: da mặt anh cũng đủ dày rồi nha!!!)

“Không nên, không nên, không được, cả người tần thiếp đầy mồ hôi.” Vốn định quay về thay quần áo xong sẽ trở lại yến hội, nhưng Hoàng thượng lại đột nhiên đến thăm làm rối loạn kế hoạch của A Uyển, hiện tại vẫn còn chưa thay quần áo, hôm nay thời tiết khá nóng nói đúng hơn là trên người đã bắt đầu có vị chua rồi, muốn vận động trong tình huống này, A Uyển sẽ không làm.

Hoàng thượng thế nhưng lại cực kì phối hợp, gật đầu, “Điều này cũng đúng, thì ra Tiểu Uyển nhi cũng muốn đổi chỗ, ngươi đã có yêu cầu này, trẫm sẽ thỏa mãn cho ngươi.” Không quản phản ứng của A Uyển, vội vàng ôm A Uyển đến nội điện, vừa đi vừa phân phó bọn Lý Phúc Mãn chuẩn bị nước để tắm rửa.

Trong phòng tắm lại là một phen ầm ĩ, A Uyển thế nhưng lại cực kì không phối hợp, mặc kệ hai bàn tay kia ghẹo chọc trêu đùa, A Uyển nhất định không để cho Hoàng thượng ở trong phòng tắm thực hiện được ý đồ, không được thỏa mãn, sắc mặc Tề Diễn Chi không tốt, trong mắt lộ ra thâm ý chỉ trích A Uyển: nháo thành như vậy làm gì, ngươi nghĩ trẫm không thể ăn ngươi được sao?

A Uyển mặc kệ thâm ý đó, tự giác tắm rửa sạch sẽ mùi mồ hôi, đứng dậy dùng khăn quấn quanh người thật kĩ, cười với Hoàng thượng, “Hoàng thượng cũng tắm đi nha, tần thiếp còn có hạ lễ nữa, không có giúp người được đâu.”

Hoàng thượng có chút kinh ngạc, vốn tưởng rằng điệu múa vừa rồi là quà tặng của A Uyển, lại còn nữa sao?

Tựa như đọc được suy nghĩ của Hoàng thượng, A Uyển cười đắc ý, “Điệu múa đó chẳng qua chỉ là món khai vị thôi, hạ lễ thật sự vẫn còn ở phía sau, Hoàng thượng cứ từ từ chờ đợi, không nên gấp gáp nha.” Một từ ‘nha’ cuối cùng này lúc nói ra còn nồng đậm ý tứ trêu chọc.

Nói xong xoay người bước đi, để lại Hoàng thượng một mình ở trong phòng tắm bật cười, vật nhỏ này thật là lá gan càng ngày càng lớn rồi, bây giờ còn dám công khai trêu chọc đến hắn như vậy, không giấu được ý cười, Hoàng thượng từ từ nhắm hai mắt, ở trong phòng thoải mái tắm, để cho vật nhỏ một chút thời gian để chuẩn bị.

Lúc Bạch Lộ đang búi tóc cho A Uyển thì bên trong phòng tắm truyền đền tiếng gầm thật lớn của Hoàng thượng, lập tức một cung nữ quần áo rời rạc, búi tóc xốc xếch bị Lý Đắc Nhàn áp giải đến trước điện.

A Uyển chăm chú nhìn, là Minh Tử, ý bảo Bạch Lộ dừng tay, quay đầu nhìn Lý Đắc Nhàn, “Lý tổng quản, đây là chuyện gì?”

“Hồi bẩm Uyển quý tần, cung nữ này thừa dịp đưa nước cho Hoàng thượng, có mưu đồ gây rối, Hoàng thượng sai nô tài đem cung nữ to gan lớn mật này đến đây cho người xử lý.”

Lý Đắc Nhàn đem sự tình nói ra, A Uyển nghe xong, trên mặt hiện lên ý cười, nhưng thật ra nàng nhìn Minh Tử, nhìn thật nghiêm túc, lại có thể tìm được cơ hội âm thầm cài Minh Tử vào đây, thật là cao tay.

Minh Tử lúc này quần áo xốc xếch dập đầu xin tha mạng, “Chủ tử, chủ tử tha mạng a, nô tỳ nhất thời sinh dị tâm, chủ tử tha cho nô tỳ!”

A Uyển còn chưa nói gì, Hoàng thượng tức giận bước vào, thanh âm lạnh như hàn băng không có chút độ ấm nào, “Còn chần chờ gì nữa, trẫm thấy kéo xuống đánh đến chết là được, khỏi phải làm bẩn mắt của ngươi.”

Toàn thân Hoàng thượng bị bao phủ bởi sự tức giận, A Uyển đứng lên đi đến ôm lấy cánh tay Hoàng thượng, “Hoàng thượng xin hãy bớt giận, hôm này là sinh nhật của ngài, không nên có máu, trước hết đem nàng ta xuống giam lại thôi.”

Được Hoàng thượng đồng ý, A Uyễn liếc mắt thông báo với Lý Phúc Mãn, để hắn đưa Minh Tử đi, hảo hảo ‘chiêu đãi’ một chút, giữ lại mạng sống.

“Tần thiếp quản người không nghiêm, chọc Hoàng thượng mất hứng, xin Hoàng thượng thứ tội.” Sau khi xong chuyện, A Uyển nghiêm túc xin lỗi Hoàng thượng, mặc dù nghĩ lại nàng biết chuyện này không đơn giản, phải tìm cho ra kẻ đứng sau màn kịch này, dù sao chuyện này xảy ra ở chỗ nàng, thật sự là trách nhiệm của nàng.

Nhìn vật nhỏ thành thật nhận lỗi với mình, cơn giận của Hoàng thượng cũng tiêu tán đi một ít, “Cung nữ nói là ngươi bảo nàng ta đi vào.”

Lúc vừa nghe xong Hoàng thượng thật sự là tức giận, từ lúc nào vật nhỏ lại hồ đồ như vậy, vừa nhìn qua thì biết không phải là loại chuyện nàng có thể làm ra, bảo cung nữ kia lui ra, nàng ta vẫn không biết xấu hổ dính sát vào, còn muốn bá vương ngạnh thượng cung, Tề Diễn Chi đường đường là chân mệnh thiên tử vua của một nước, sao có thể chấp nhận loại chuyện này, sao lại vì vui vẻ mà chấp nhận.

“Cái gì?!” A Uyển nghe xong cũng nổi giận, “Bản thân tần thiếp còn thiếu ăn đó, khi không phân công cho nàng ta làm gì, nàng ta là na cây mà thông (??? @.@’’) nha!”

Nghe được A Uyển trong cơn nóng giận nói thẳng ra như vậy, bực tức trong lòng Hoàng thượng đều tiêu tan hết, bị vật nhỏ này chọc cười, xem hắn như điểm tâm sao? Chính mình còn ăn không đủ?

Nói xong câu này A Uyển tựa hồ nhận ra lời lẽ của mình không đúng, vội vàng giải thích, “Cái này…Tần thiếp hay so sánh ví dụ như thế, ý nói là…” Vì sao muốn giải thích mà lại không nói nên lời như thế này chứ? A Uyển nghẹn lời, đành buông tha, nhắm mắt lại lớn tiếng nói, “Quay trở lại chuyện chính đi sau này tần thiếp tuyệt đối không để cung nữ đi làm những chuyện này nữa.”

Hoàng thượng gật đầu, thế nhưng điều này hắn tuyệt đối tin tưởng.

Nhìn Hoàng thượng đã nguôi giận, A Uyển lôi kéo Hoàng thượng đi về phía giường ngủ, vừa đi vừa nói chuyện, “Hôm nay là ngày vui của Hoàng thượng, nên nghĩ đến những chuyện vui thôi, đừng quan tâm đến những chuyện đáng ghét đó, mau mau đến xem hạ lễ của tần thiếp cho ngài đi.”

Nói liền ấn Hoàng thượng ngồi xuống giường, Hoàng thượng nghe đến hạ lễ rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, nổi lên hăng hái, “Oh? Là hạ lễ gì thế?”

A Uyển thoải mái ở trước mặt Hoàng thượng xoay một vòng, “Đây là hạ lễ, biết ăn biết ngủ còn biết làm ấm giường, Hoàng thượng còn không chịu?” Lời này nói ra chọc cho Hoàng thượng vui vẻ, thì ra vật nhỏ này lấy mình làm quà tặng, Hoàng thượng nhịn không được thốt ra ý nghĩ’

“Biết ăn biết ngủ là thật, còn biết làm ấm giường, cái này phải còn quan sát thêm.”

A Uyển nhún vai cười “Hắc hắc”, lấy một quyển tập ra từ dưới gối, hay tay cung kính dâng lên trước ngực, đắc ý nói, “Tần thiếp đã có nghiên cứu qua rồi, khổ công học tập để tăng cường kĩ năng”

Hoàng thượng giương mắt nhìn quyển bí hí đồ kia, ý cười trong mắt càng sâu, thân thủ nhanh nhẹn kéo A Uyển đặt trên giường, “Để trẫm mở quà tặng? Tiện thể kiểm nghiệm thành quả học tập của Tiểu Uyển nhi ra sao.”

Nói là làm, về phần thành quả học tập của A Uyển ra sao, đại khái cũng chỉ có hai người họ biết thôi.

***

(còn tiếp)

Lei: chương này khá dài nên mình chia ra nhé, tránh việc cả nhà đọc nhiều mỏi mắt he he he (thật ra là mình đuối quá rồi!) Hứa hẹn đoạn còn lại cũng hấp dẫn không kém nha.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Làm sủng phi như thế nào?. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

15 Responses to Làm sủng phi như thế nào? – Chương 69

  1. juki29 nói:

    mong chờ đoạn sau quá đi. hí hí

    Liked by 1 person

  2. Thảo Nguyên nói:

    Ờ thì lei làm đuối mà có lý do mới ghê hehe h.hậu muốn giữ lại a uyển kìa nhưng mà phải xem tâm tình người chứ muốn phá cảnh đẹp cung nữ này hơi xui hehe

    Liked by 1 person

  3. cloudy nói:

    Mong chờ mong chờ
    Lei cố gắng nha, đuối là ko đc đâu

    Liked by 1 person

  4. trang nói:

    Lei co len co len, co ma duoi la bon tui buon ah…hihihi non nong chap sau qua di.

    Liked by 1 person

  5. linahaha9x nói:

    mụ lei kia nguyên nhân chính là vì mụ lười chứ giề

    Số lượt thích

  6. linhdiep nói:

    Ui…….có ngươì thấy tỷ được sủng nên có người GATO đây mà…….HH chăng

    Liked by 1 person

  7. Comay nguyen nói:

    Thật ra thì ta kg ngại …..mỏi mắt ….đâu nàng…hay quá đang ăn dỡ nàng lại cắt ngang…..ăn tiếp kg Đc nuốt xuống kg xong đây
    Thank cố lên you

    Số lượt thích

  8. Pingback: Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi | Nguyệt Tịch Lâu

  9. thongminh123 nói:

    Minh Tử lại là do ai cài cắm đây

    Số lượt thích

  10. Blue nói:

    Thiếu ăn, ha ha ha, chết cười vì cái tính thẳng của nữ 9, nàng í mà thiếu thì hậu cung của nam 9 đói quanh nắm. Thanks chủ nhà.

    Số lượt thích

Chém đi các nường ơi!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s