Sủng phi – Chương 137

Editor: Su Lemon

Lạnh chết mất các nàng ơi. huhu

2 (23)

Chương 137: So chiêu

“Điện hạ, ba vị tiểu thư quý phủ mang theo tiểu kiều cô nương tới cảm tạ”. Nghiêm Thừa Chu bẩm báo, trên mặt có chút không nhịn được.

Ba vị tiểu thư này tới cầu kiến, ngoại trừ một vị tàm tạm, hai vị còn lại son phấn nồng đậm, quấy rầy hắn hồi lâu, gần như là muốn xông vào.

Tông Chính Lâm nghiêng dựa vào tường, tay phải nhẹ nhàng lướt qua trang sách, “Ngươi mới nói là Tam tiểu thư hay là ba vị tiểu thư?”

Nha hoàn kia lúc trước đáp lời, nói là được Tam tiểu thư chọn hầu hạ. Hôm nay chỉ cảm tạ mà không duyên cớ nhiều hơn hai vị à?

Nghiêm Thừa Chu nghe ngữ khí của điện hạ, liền biết chủ tử không có hảo cảm với mấy nữ nhân phiền toái này. “Điện hạ, đúng là ba vị tiểu thư. Ngoại trừ Đại tiểu thư không ở trong phủ, các vị tiểu thư còn lại đều đang chờ bên ngoài”.

“Thỉnh Vương Tam tiểu thư vào. Những người còn lại không gặp”. Tông Chính Lâm buông sách, kéo lại vạt áo, chậm rãi bước đến ghế ngồi vào chỗ của mình.

Một lát sau, một nữ tử trẻ tuổi mang theo Thuần Vu Dao ăn mặc hoàn toàn khác bước vào.

“Dân nữ bái kiến điện hạ”.

“Đứng dậy”.

Dung mạo bình thường, ngay cả nhiều nha đầu phủ hoàng tử cũng không bằng. Tông Chính Lâm thấy nàng không phải nữ tử kiểu yên thị mị hành (mê hoặc như thuốc phiện), thần sắc cũng hòa hoãn hơn nhiều.

“Nói cảm tạ thì nói đi thôi”.

Tam tiểu thư sắc mặt xấu hổ, nhìn qua Lục điện hạ uy nghiêm phía trên, căn bản không biết mở miệng như thế nào.

Nàng là bị Nhị tỷ cùng Tứ muội ép buộc dẫn tiểu kiều tới, kết quả hai người kia bị cản bên ngoài, chỉ còn mình nàng lại không biết phải ứng phó như thế nào.

Tiểu thư như thế, Thuần Vu Dao lại càng câu nệ. Nói là đến cảm tạ, ngoại trừ thỉnh an, nửa chữ cũng không dám nhiều lời. Nam nhân trước mặt lạnh lùng như thế, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy sợ rồi.

“Không nói sao, là bị người buộc đến nơi này?”. Tông Chính Lâm thấy thần sắc hai người, đương nhiên biết chuyện tối nay, chủ tớ này tất nhiên là bị người làm khó.

Thấy điện hạ phát hiện vi diệu trong đó, Tam tiểu thư lập tức khẩn trương. Nếu điện hạ nổi giận, tùy tiện mở miệng, chỉ một câu đánh giá thôi, con gái Vương gia thanh danh sẽ không xuôi tai nữa.

“Ngươi là thứ xuất?”. Tông Chính Lâm thấy giữa lông mày nàng lộ vẻ khiêm tốn, không nghĩ một đích nữ như nàng sẽ có diễn xuất như vậy.

“Bẩm điện hạ… dân nữ là do Ngũ di nương sinh ra”.

Lại nhắc đến cái này, theo lời Mộ Tịch Dao thì hài tử di nương sinh ra đều do mẹ kế nuôi, chính thất đối với con cái do nữ nhân bên cạnh sinh đều là quỷ dữ khoác áo hiền lành. Đương nhiên ngoại trừ mẹ nàng.

Tông Chính Lâm nhớ tới dáng vẻ ngụy biện của nàng, lại nhìn tình hình trước mắt, tiểu nữ nhân tuy lời nói khó nghe, nhưng mỗi câu đều có mục đích.

Về phần tật xấu lúc nào nàng cũng bao che khuyết điểm mà nói, Lục điện hạ tập mãi đã thành thói quen rồi. Không vừa mắt tất cả chính thất, đều phải trừ mẹ nàng cùng đích tỷ ra. Cũng như vậy, phê bình sắc bén thiếp thất, đem tất cả thủ đoạn bẩn thỉu của họ ra để xóa sạch chỗ vô dụng của thứ muội. Mộ Tịch Dao hai quy tắc đều đi theo con đường riêng, không coi tự mâu thuẫn là có gì xấu hổ.

Nhớ tới nàng mặt dày mày dạn giữ gìn người trong nhà, Tông Chính Lâm cảm thấy Mộ Tịch Dao như vậy rất đáng yêu. Nữ nhân này có dũng khí làm người ấm lòng đến bướng bỉnh.

Lại nhìn Thuần Vu Dao thành thật nhát gan kia, không dám ngẩng đầu lên nhìn, Tông Chính Lâm cảm thấy nàng thật chướng mắt. Ít nhất là có khuôn mặt kia làm hắn không bộc phát.

Loại cảm giác khó chịu này làm Tông Chính Lâm cảm thấy hắn thật vất vả vì phải chịu đựng. Nếu Mộ Tịch Dao giả vờ có dáng vẻ này, Tông Chính Lâm dám khẳng định trong lòng nàng có mưu ma chước quỷ, ít nhất là cặp mắt sinh động kia sẽ chuyển loạn.

“Nếu không có chuyện khác thì lui ra đi”. Hiểu rõ tình cảnh của Thuần Vu Dao này, Tông Chính Lâm hết hào hứng tán gẫu rồi.

“Vâng, dân nữ tạ ơn điện hạ giúp đỡ. Xin dẫn nha hoàn cáo lui”. Tam tiểu thư như được đại xá, hành lễ xong mang theo Thuần Vu Dao vội vàng ra cửa.

Nghiêm Thừa Chu vẫn ở trong trạng thái khiếp sợ. Trong phòng ánh nến sáng rõ, hắn nhìn rõ nữ tử gọi là tiểu kiều kia cực kỳ giống Dao chủ tử. Khó trách điện hạ đặc biệt khai ân, gọi vào đúng người. Lại nhìn Diệp Khai hầu hạ ở một bên, quả nhiên cũng là dáng vẻ hiểu ra.

“Nghiêm Thừa Chu, trước khi các nàng đến đi đâu ?”

“Điện hạ, trước khi đến chủ tớ các nàng đến chỗ Ngũ điện hạ. Cũng giống ngài, Ngũ điện hạ cũng ngăn hai vị tiểu thư còn lại”.

Tông Chính Lâm gật đầu. Mấy tiểu thư phủ này giáo dưỡng còn tốt. Tông Chính Minh gặp Tam tiểu thư kia, chỉ sợ do có tâm tư giống hắn.

Thuần Vu Dao… nữ nhân này có vẻ phiền toái.

“Thư gửi cho Trắc phi chắc cũng đến rồi hả ?” Tông Chính Lâm nhắm mắt tưởng tượng dáng vẻ nổi giận của Mộ Tịch Dao, cười vui vẻ. Đáng tiếc đi xa quá, nếu người ở trước mặt hắn, dáng vẻ con thỏ nuôi trong nhà không nghe lời này, Lục điện hạ cực kỳ thích thú, không nỡ buông tay.

Nghiêm Thừa Chu không dám nói bừa, trong lòng cẩn thận tính toán hai lần, mới bẩm báo. “Theo như tính toán, có lẽ sáng mai sẽ nhận được”.

Tông Chính Lâm mắt phượng hiện lên vẻ chờ mong, giữa lông mày mang theo ý cười vui vẻ. Mộ Tịch Dao lần này nhất định cúi đầu chịu thua.

“Chủ tử, người xem ai đến này”. Quế ma ma nhẹ nhàng cười. Vốn là ôm Thành Khánh đến chính phòng, nữa đường lại gặp được phu nhân, làm nàng rất vui mừng.

Mộ Tịch Dao mở to mắt, “Mẫu thân ?”

Vu thị đi nhanh vài bước, ấn nàng ngồi xuống. “Con thành thật ngồi xuống cho mẹ, mẹ hôm nay sang đây xem, cũng không vội vàng gì, con đừng có lộn xộn”.

Mộ Tịch Dao nghe nàng nói không vội, lập tức cười ngọt ngào, “Vậy ở chỗ con gái dùng cơm, lát nữa cũng đừng vội vàng tìm lý do chạy về lo cho phụ thân”.

Vu thị thấy nàng giả vờ ủy khuất, cười điểm cái trán nàng, “Lớn thế rồi còn ăn dấm chua này? Cha con ăn cơm một mình, đâu như con một đám người hầu hạ còn muốn thế nào?”

“Con gái biết rõ nha, con gái là bát nước hắt đi không có ai quản. Rõ rồi, rõ rồi”. Mộ Tịch Dao rõ ràng là già mồm cãi láo, gật đầu liên tục.

“Lúc này còn biết không có người quản? Điện hạ bắt con ăn, sao lúc đó chỉ nghe con phàn nàn?”. Vu thị kéo tay nàng, cẩn thận xem xet một phen. “Gần đây thân thể có khỏe không? Ban đêm ngủ có tốt không, ban ngày có mệt không?”

Ah? “Chưa từng, không có chuyện gì cả”. Mộ Tịch Dao mê hoặc, sao Vu thị vô duyên vô cớ lại hỏi chuyện này?

“Còn muốn gạt? Điện hạ đặc biệt gửi thư đến phủ, nói là dạo này con bất ổn tinh thần. Nếu vi nương rảnh thì thường xuyên qua thăm, sợ con có gì không thỏa đáng bên người cũng có người thân cận chăm sóc chu toàn”.

Tông Chính Lâm không có việc gì viết thư gì? Nàng khi nào tinh thần không tốt?

Không chỉ Mộ Tịch Dao không rõ, người hầu hạ xung quanh cũng là vẻ mặt mơ hồ.

“Điện hạ nói tinh thần con càng ngày càng không tốt, ngày trước viết thư còn viết được, hôm nay lại có vẻ cố hết sức. Người không ở Thịnh Kinh, nếu như có chuyện không nhận được tin tức thật sự không yên lòng. Nếu con không chê, không bằng đọc cho mẹ, mẹ để cho cha con viết thay được không?”

Lời giải thích này, người trong phòng có ai không biết đây là điện hạ và Trắc phi dù cách xa ngàn dặm cũng đang so chiêu. Tất cả mọi người nghiêm mặt, không có dáng vẻ mờ mịt nữa.

Mộ Tịch Dao nghe được bắt đầu bốc hỏa. Tông Chính Lâm, ngươi là đồ khốn nạn! Còn không biết xấu hổ tố cáo với trưởng bối!

Mộ yêu nữ tức giận vì bị phá ngang. Hôm nay Lục điện hạ công khai lấy Vu thị ra, nàng không có cách gì.

Nói với Vu thị, còn muốn Mộ đại nhân viết thay? Mộ Tịch Dao sợ rằng nếu theo yêu cầu của Tông Chính Lâm, bức thư có nội dung buồn nôn làm người ta nổi da gà kia, Mộ đại nhân bất lực… Cha ruột có thể hay không quát nàng “bị nóng đầu sao”, mắng nàng một trận?

Mặc Lan thấy hai mắt chủ tử sáng trong, nhanh chóng dời mắt.

Đây là dấu hiệu tức giận ah. Chủ tử thật là tự mình chuốc khổ. Rõ ràng ghi thêm mấy chữ rồi gửi đi, không nên không thành thật trước mặt điện hạ. Phu nhân đến hỏi chuyện này, chủ tử phải làm sao để che giấu sự lười biếng của mình đây?

Mộ Tịch Dao cứng ngắc nghiêm mặt, vô luận như thế nào cũng không thể để cho “thuật lại” chuyện mất mặt này được.

Đại boss âm hiểm xảo trá, bụng đen tà ác từ trong ra ngoài! Mộ Tịch Dao hận không thể nhào tới, hung hăng cắn hắn hai cái cho hả giận.

“Nương”, Mộ Tịch Dao chơi xấu lôi kéo tay áo Vu thị, “Điện hạ toàn là quan tâm vớ vẩn”.

Lời còn chưa nói hết, đã bị Vu thị trừng mắt. Mộ Tịch Dao nhanh chóng đổi giọng, “ý con gái là, điện hạ thật sự quá phí tâm, chuyện nhỏ ấy đâu đáng để hắn phân tâm chứ”.

Mộ Tịch Dao thật ủy khuất, lại còn phải trái lương tâm khích lệ tên khốn kia hai câu, thật sự đáng hận.

Thở sâu, tiếp tục “giải thích” bị cắt đứt. “Mấy ngày nay không phải mát mẻ hơn sao? Thành Khánh chỉ muốn ra sân chơi đùa, tiểu hài tử mà, đều không thích ở trong phòng. Chỉ vậy thôi, thiếp mang theo hắn đi thêm hai vòng, ầm ĩ chút, thân thể hơi mệt mỏi. Do mệt mỏi nên không muốn viết”.

Mộ Tịch Dao trợn mắt nói dối, một chút cũng không xấu hổ. Thành Khánh bánh bao là linh đan, chống lại Thục phi cùng Vu thị, cực kỳ dễ dàng tóm được hai người.

Quế ma ma nhìn tiểu chủ tử đang ngoan ngoãn chơi đồ chơi dưới đất, lại nhìn mẫu thân trốn tránh trách nhiệm, tất cả mọi người đều ấm ức thay tiểu chủ tử.

Tiểu chủ tử biết điều nghe lời như vậy, lại không ầm ĩ, sao lần nào cũng bị Dao chủ tử nói rất nghịch ngợm? Phàm là chủ tử sai, đều là tiểu chủ tử cứu mà. Tiểu chủ tử còn chưa đầy một tuổi, cuộc sống thật không dễ dàng mà…

Vu thị nghe nàng bụng to còn muốn ra ngoài ồn ào, lập tức bắt đầu bài trách cứ. Lần giáo huấn này mãi đến qua giờ cơm trưa cũng chưa dừng lại. Thỉnh thoảng lại nhắc hai câu, quan trọng nhất là khuyên nàng không nên để điện hạ lo lắng, lúc nam nhân làm việc tuyệt đối không được phân tâm.

Mộ Tịch Dao lần đầu tiên vô cùng mong đợi Vu thị có thể về sớm ăn cơm với Mộ đại nhân, ít nhất là giờ cơm tối, có thể buông tha lỗ tai nàng.

Đối với đại boss không nói đạo lý, không tuân theo quy tắc xử sự là chuyện thật, Mộ Tịch Dao nhịn đau nhận thua.

Cùng một thủ đoạn, chỗ Thục phi không dùng được ah. Thục phi nương nương đối với Tông Chính Lâm bất luận biểu cảm gì đều thích nghe, ước gì Mộ Tịch Dao kích thích con nàng phản ứng nhiều hơn chút.

Làm chiêu ăn miếng trả miếng này Mộ Tịch Dao không dùng được, Mộ Tịch Dao thật sự bi phẫn. Nàng còn không có gan đến trước mặt Nguyên Thành đế tố cáo con hắn ăn nói lung tung, dùng quyền công làm chuyện riêng.

Mộ yêu nữ thắm thiết nhận định, Đại Ngụy thịnh hành “tập hợp những người cha”. Con trai hoàng đế chính là chướng ngại lớn nhất của mọi người. (chỗ này chả hiểu gì @@).

Vì vậy Lục điện hạ đạt được ước muốn, từ đó nhận được thư nhà của Mộ Tịch Dao đều vô cùng rạng rỡ, đắc ý vô cùng.

– Hết chương 137 –

 

About Thời Nghi

Sở thích: đọc truyện, nấu ăn, nghe nhạc, du lịch, ngủ... Sở ghét: ngôn tình não tàn, SE,OE...phim với thể loại tình cảm quá sến và phi thực tế! Khẩu vị ngôn tình: điền văn, tí H, sủng ngọt, oan gia....và nhân vật chính đừng siêu nhân quá :3
Bài này đã được đăng trong Sủng phi. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

16 Responses to Sủng phi – Chương 137

  1. kutecat nói:

    Ôi cái nhà này :))) bố mẹ so chiêu, con trai ở giữa gánh tội thay, khổ thân thằng bé, bé thế mà khổ =)))) Thank bạn.

    Số lượt thích

  2. Ngan Pham nói:

    Tội nghiệp thanh khanh. Bị đem Lam là chắn

    Số lượt thích

  3. comaynguyen nói:

    A chị này hết chỗ nói , đây cũng là hạnh phúc đúng kg mọi người , cuộc sống vợ chồng có đôi lúc chỉ là những việc vụn vặt trong cuộc sống , nếu ta kg để ý thì nó kg đáng nhắc tới , nhưng có đôi khi nghỉ lại thấy lòng ấm áp vô cùng
    Thank

    Số lượt thích

  4. Aki chan nói:

    Thành Khánh số khổ từ lúc sinh ra cho đến chết, so với muội muội chưa sinh đã bị hắt hủi, nhỏ toàn phải gánh tội, lớn toàn gánh nặng…

    Số lượt thích

  5. littlemissle nói:

    Ta thấy tội nghiệp tuổi thơ sau này của em thành khánh nha. Tới em gái vào đời chắc ở nhà anh chàng bị bỏ qua và gánh tội thay cho quá. Ôi 1 đời anh minh á haha

    Số lượt thích

  6. meobibi92xx nói:

    Haha cuốj cùg tỷ cũg khôg đấu lạj đc.vớj huynh ấy haha

    Số lượt thích

  7. azurelamlam nói:

    Tội bánh bao, bị pama hành quá! Cơ mà cô giống giống chị nhà, đang định đào tường nhà Mộ yêu nữ à!!!

    Số lượt thích

  8. Diệp Vi Vi nói:

    Haha… cười chết mất. Bé Thành Khánh đáng thương…

    Số lượt thích

  9. trannhien nói:

    tks nàng nhé, truyện ngày càng hay

    Số lượt thích

  10. Yến Dương nói:

    Mộ yêu nữ Ko đấu lại anh Lâm 😂😂

    Số lượt thích

  11. thongminh123 nói:

    Ai da! A thật là cao tay mag

    Số lượt thích

  12. Blue nói:

    Tội nghiệp Thành Khánh thế, từ bé đã bị mẹ lấy ra làm lá chắn rồi, sau này mẹ bé sinh em gái thì còn ra rìa nữa.
    Thanks em nhé.

    Số lượt thích

  13. Đại Ngụy thịnh hành “tập hợp những người cha”. Con trai hoàng đế chính là chướng ngại lớn nhất của mọi người.
    ta nghĩ câu này có nghĩa là – ở Thịnh kinh con trai của hoàng đế là khó đối phó nhất

    Số lượt thích

  14. ★ 。* 。*。 • ˚ ˚ •。★๖ۣۜMạc ๖ۣۜKỳ ๖ۣۜDiễm ๖ۣۜLiên★ 。 • ˚ ˚ •。* 。*。★ nói:

    Thanks Su ❤

    Số lượt thích

  15. Tiểu Bình nói:

    Tội bé khánh suốt ngày bị bà mẹ vô lương đổ tội :))

    Số lượt thích

Chém đi các nường ơi!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s