Sủng phi – Chương 146

Editor: Trân Lý

Beta-or: Su Lemon 

3 (67)

Chương 146: Trở mình

Tông Chính Oánh phụng phịu, nhìn bóng lưng Thục phi và Hách Liên thị, con ngươi ánh lên vẻ hung ác nham hiểm. Xem thường Chính phi kia của Tông Chính Lâm! Không ngờ thiếu chút nữa tự chuốc lấy họa.

“Công chúa điện hạ, bản cung nghe nói ngự hoa viên có trân phẩm hoa sen Hán cung, đang muốn đi xem. Không biết Công chúa có hứng thú cùng đi bình phẩm không?”

Kiệu của Tề phi dừng trước mặt Tông Chính Oánh, mành che được xốc lên, trên khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận tràn đầy ý cười. Bên trong cỗ kiệu nhỏ hoa lệ phía sau, xuyên qua rèm châu, có thể thấy được dung mạo xinh đẹp của cung phi đang ngồi ngay ngắn. Đối mặt với Tông Chính Oánh, chỉ thoáng gật đầu, ngay cả câu ân cần hỏi thăm cũng không có.

Tông Chính Oánh mắt lạnh đánh giá vị Phó Chiêu nghi gần đây được cực kì sủng ái này, nhưng thấy cả người trang phục thanh lãnh, trên đầu chỉ có một cây trâm cài ngọc châu thập phần thu hút. Đến gần vừa nhìn, đột nhiên phát hiện cây trâm này là trân phẩm trang sức hiếm thấy, chẳng phải là một đôi với cây trâm mà Nguyên Thành Đế thưởng cho Thục phi kia sao? Khó trách vừa rồi khi Thục phi nhìn vị tân sủng phi này, thần sắc trên mặt có chút sâu xa khó hiểu.

“Được Tề phi nương nương mời, bản cung đương nhiên vui vẻ đồng hành”. Tông Chính Oánh cầm roi ngựa, quay người để hạ nhân chuẩn bị nghi giá, cũng không cùng Tề phi hàn huyên, chỉ lẳng lặng thưởng thức vẻ mặt lạnh lùng của nữ nhân ngồi trong kiệu nhỏ.

Tính tình lạnh băng như vậy, trước mặt Nguyên Thành Đế cũng là như thế?

“Chủ tử, Hách Liên đại nhân hai ngày nay tổng cộng âm thầm đi xã giao ở hai nơi. Những người gặp hắn, theo thứ tự là thống lĩnh Phó Tác Dực cùng thái giám tổng quản Kính sự phòng Vương Thụy. Mặt khác, bình thê của Hách Liên đại nhân, cùng phu nhân của An quốc công tân nhậm gặp gỡ rất thân mật”.

Vệ Chân báo cáo tin tức của ám vệ đem về, cúi đầu chờ Dao chủ tử ra chỉ thị.

Mộ Tịch Dao vẻ mặt lạnh lùng, gác bút lông Hồ Châu trong tay sang một bên.

Hách Liên Chương lá gan không nhỏ, vậy mà dám thông đồng với An quốc công phủ. Mấy tháng trước lão Quốc công rốt cuộc trụ không được qua đời, Nguyên Thành Đế chỉ lãnh đạm để cho người ta đi vào bái tế. Sau đó vung bút lên, tấn phong trưởng tử của Quốc công phủ. Vị Quốc công gia mới thăng quan không lâu này, chính là đại cữu (cậu) bên nhà ngoại của Đại hoàng tử Tông Chính Thuần, huynh trưởng của Quý phi Lý thị bị Mộ Tịch Dao gián tiếp đưa đi “dưỡng bệnh”, hiện tại đang ở Ngọc Diệp cung.

Hách Liên gia lại dám sau lưng Tông Chính Lâm, đi con đường ngoại giao này, bí mật với Đại hoàng tử, Mộ Tịch Dao đoán hẳn là hai bên có mục đích nào đó không thể cho ai biết. Làm nhạc gia của Lục điện hạ, lại làm ra những việc như vậy, Hách Liên Chương chắc chắn không thể không nghĩ đến làm vậy sẽ khiến Tông Chính Lâm không vui. Hắn “hành động ngược gió” như vậy, hẳn là có đường lui. Lão hồ ly định dùng cái gì để xoa nhẹ lửa giận của Tông Chính Lâm?

“Thống lĩnh quân Phó Tác Dực?”. Người này Mộ Tịch Dao không quen, nhưng mà cấp trên của hắn, Cửu môn đề đốc Hoắc Thiếu Quang lại có nghe Tông Chính Lâm nhắc tới vài lần.

“Người này là một trong số trọng thần tâm phúc mới được đề bạt gần đây. Con gái thứ ba tuyển vào cung được Hoàng thượng nhìn trúng. Mấy tháng ngắn ngủi đã thăng tới Nhị phẩm Chiêu nghi, làm chủ vị một cung. Hiện thời rất được sủng ái, trong cung trừ bỏ Thục phi nương nương, không có ai có thể áp chế nàng”.

Mộ Tịch Dao gật đầu. Nguyên Thành Đế động tác thật là mau. Phó Chiêu nghi? Lần tới tiến cung thỉnh an, phải nhìn qua mới được.

Nói vậy là, Hách Liên gia muốn lợi dụng nhân mạch hậu cung, đưa Hách Liên Uy Nhuy vào phủ Tông Chính Lâm? Tính toán này có phải là không chuẩn lắm?

Lấy cớ gì? Bọn họ định làm thế nào mà lúc Bát hoàng tử tuyển phi, lại đem nữ nhi đến phủ Lục hoàng tử? Việc này rõ ràng có ý kết bè kết cánh, Hách Liên Chương này thuộc phái bảo hoàng, hắn định làm thế nào để giữ nguyên cái mũ quan trên đầu?

“Cũng tốt. Hách Liên Chương đã bắt đầu, ván cờ này cuối cùng cũng không phải là không có manh mối”. Mộ Tịch Dao trong lòng trầm tĩnh, một lần nữa cầm bút. “Vệ đại nhân không cần lo lắng bên kia nữa, Hách Liên phủ chỉ cần một hai ám vệ tùy thời đợi mệnh, những người còn lại cứ rút về. Hiện nay phải đợi tin tức trong cung”. Chiến trường đổi đến hậu cung, ám vệ dĩ nhiên không có tác dụng lớn. Thay vì mạo hiểm bại lộ, không bằng tĩnh tâm phòng thủ.

Mộ Tịch Dao cho người hầu lui, một mình ngồi trước thư án hoàn thành công việc đại Boss phân công mỗi ngày. Một bên đặt câu làm thơ buồn nôn, tạo niềm vui cho boss. Một bên cảm thán hướng đi của sự việc này có điểm làm cho nàng buồn rầu a.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng lẽ nàng lại muốn dây dưa vào vòng cung đấu? Hơn nữa thời gian này cũng không thích hợp. Nàng đối địch với thị thiếp của cha chồng, có phải có hơi tích cực thái quá?

Kịch cung đấu chính không phải là cùng hậu cung Kiến An Hoàng đế ganh đua thị phi, tranh đến ngươi chết ta sống? Lúc này đại Boss còn chưa đăng cơ, nàng là sủng phi liền liên tiếp biểu hiện thái độ… Làm như vậy không khác gì giành ống kính a. Mộ Tịch Dao bĩu môi, nếu là quay phim, tuyệt đối coi là tăng ca, nàng thật không vừa ý.

Hách Liên gia ngày càng làm mưa làm gió, khoản này phải ghi vào sổ nợ tính kĩ!

Trong thư Mộ Tịch Dao gửi cho Lục điện hạ, cường điệu bản thân xông ra lo liệu việc nhà  vất vả như thế nào, vì Lục điện hạ nhiều phen chịu nhục, viết đến cảm động lòng người, tình thâm ý trọng. Cuối cùng còn không quên nhắc Tông Chính Lâm nhớ tìm đầu bếp Thục Trung về cho nàng, nếu sớm đưa đến Thịnh Kinh thì không còn gì bằng nữa. Lấy cớ là vì cái bụng bầu của nàng, gần đây cực kỳ kén chọn đồ ăn.

Ba ngày sau, trong cung truyền ra tin tức.

Quý phi nương nương ở trong cung dưỡng bệnh nhiều ngày, rốt cục được ngự y đồng ý, Nguyên Thành Đế tự mình đi qua một chuyến, về sau tất cả khôi phục như ban đầu.

Sáng sớm chúng phi tần đến cung Hoàng quý phi thỉnh an, gặp lại Quý phi nương nương nhiều ngày chưa lộ diện, chỉ cảm thấy nương nương thần sắc vẫn tốt, lời nói và việc làm so với lúc kiêu căng đã thu liễm đi không ít. Bởi vì lão Quốc công qua đời, nên quần áo trên người cực kỳ thanh nhã, trên đầu chỉ cài một cây mộc trâm, nói chuyện khách sáo hơn trước, đối với người cũng xa lánh hơn.

Đến khi thỉnh an xong xuôi, Quý phi nương nương đầu tiên ở trước mặt Hoàng quý phi hành lễ, sau đó trầm mặc dẫn người rời đi. Toàn bộ quá trình, nửa câu tán gẫu cũng không, cứ lạnh lùng ngồi như thế nửa khắc đồng hồ. Đối với cố nhân hoàn toàn không có khuôn mặt tươi cười, ngay cả câu bắt chuyện cũng chưa từng lưu lại.

“Quý phi khỏi bệnh?”. Mộ Tịch Dao giật mình nhìn Vệ Chân, để ma ma đem Thành Khánh qua một bên chơi đùa.

Tuy rằng đã sớm biết, chỉ bằng vụ án Liễu phi là không cách nào triệt để đánh bại Quý phi, nhưng cũng không ngờ tới Nguyên Thành Đế liền bỏ lệnh cấm túc nhanh như vậy. Lão Quốc công mất, thù hận trong lòng Quý phi so với trước đó càng tăng gấp trăm lần. Mộ Tịch Dao chưa bao giờ đem bản lĩnh của nữ nhân này để vào mắt, nhưng vẫn âm thầm đề phòng ngày nào đó nàng ta chịu kích thích quá nặng, làm ra chuyện kích động nào đó. Cùng người điên liều mạng, nàng thật đúng là sống chưa đủ.

“Ba ngày nay Phó chiêu nghi có tiếp xúc với Quý phi?”. Có thể ở trước mặt Nguyên Thành Đế nói giúp cho Lí thị được thả ra, trong cung ngoại trừ con gái của Phó Tác Dực, không nghĩ được ai khác. Bước cờ này của Hách Liên đại nhân chính là dựng sào thấy bóng, hiệu quả nhanh chóng.

“Lúc cung Phó chiêu nghi bị cháy, tất cả là dựa vào Quý phi nương nương quyết đoán kịp thời, chỉ huy cung nhân thỏa đáng, mới cứu được tính mạng nàng”. Vệ Chân không dám khinh thường thủ đoạn của Hách Liên gia. Ngay cả phóng hỏa cũng dám thiết kế, quân cờ bí mật tất nhiên không thể thiếu.

“Nàng ta chạy đến cũng thật mau”. Mộ Tịch Dao vui vẻ. Phó Chiêu nghi cùng Quý phi mặc dù cùng ở phía đông lục cung, nhưng ở giữa vẫn cách một Tề phi. Vậy đây là nói Quý phi xử sự đắc lực, hay là nói Tề phi tai điếc mắt mờ?

“Người ở giữa là người chết ư? Trò diễn này có thể qua mắt được Hoàng thượng?”. Mộ Tịch Dao xem thường.

Vệ Chân đối với Dao chủ tử âm thầm nói chuyện tùy ý, dần dần có thể thích ứng. Quy củ trong cung so với trong phủ còn  nhiều hơn, chủ tử không thích tuân theo, Điện hạ cũng không miễn cưỡng, nàng càng không có chỗ xen vào.

“Tề phi nương nương dẫn theo người đi ngự hoa viên tiêu thực, không có ở trong điện”. Vệ Chân bẩm báo chi tiết.

“Trùng hợp như vậy, cơm tối trong cung Tề phi đích thực là “phú quý mãn viên”, chọn giờ Tuất ba khắc đi tiêu thực, thật sự là làm khó nàng ta”. Mộ Tịch Dao rung đùi đắc ý, hoàn toàn không có dáng vẻ.

Vệ Chân co rút mặt. “Phú quý mãn viên” cũng không phải là món ăn cung đình, mà là bàn tiệc long trọng Tụ Tiên lâu làm mấy lần. Gần nhất là mười mấy năm trước mừng đại hôn của Thái tử, đồ ăn làm ra gần nghìn món. Một bàn tiệc cũng đủ mấy trăm người cường tráng ăn no.

Nguyên Thành Đế cũng không dễ dàng a. Mộ Tịch Dao cảm thán. Làm Hoàng đế vẫn phải nhắm một mắt mở một mắt với thủ đoạn vụng về của nữ nhân này, sức nhẫn nại này, nàng thật là trông theo không kịp.

Người đứng đầu Thịnh Kinh kia, chỉ sợ là cảm thấy Quý phi bị thua thiệt vì lúc An Quốc công qua đời không được xuất cung bái tế, bây giờ cảm thấy án của lão cũng đã lắng xuống rồi, lúc này mới tương kế tựu kế để thả người ra.

Làm Hoàng đế đúng là tặc tinh (tinh ranh) a, người người đều là ảnh đế tai to mặt lớn mà!

Quý phi, Tề phi, Phó chiêu nghi. Ba nữ nhân này xen lẫn một chỗ, rất nhiều chuyện phiền đây. Vẫn là Thục phi nổi bật nhất, dẫn đến ghen ghét đều đủ cả. Mộ Tịch Dao làm người trong phủ Lục điện hạ, chỉ có thể chịu tội theo.

Nhưng mà Hách Liên Chương nắm rất rõ tâm tư Nguyên Thành Đế, không hổ quảng cáo rùm beng là tâm phúc Hoàng đế.

“Đã có tin rồi. Tuồng vui này vừa mới bắt đầu, ta cũng chầm chậm xem”. Mộ Tịch Dao vẫn luôn quan sát khắp nơi, có thể đoán được đại khái thủ đoạn kế tiếp của Hách Liên Chương.

Quả nhiên, sau vài ngày Nguyên Thành Đế lật thẻ bài Quý phi hai lần, kế tiếp Phó chiêu nghi cũng không cam chịu tỏ ra yếu kém. Ngược lại là Thục phi, vẫn vững vàng như cũ, cho dù nữ nhân của Hoàng đế nhiều hơn nữa, luôn luôn sẽ có vài ngày Nguyên Thành Đế kiên trì đi đến cung Thục phi nương nương. Điều này làm cho nữ nhân hậu cung nhìn được rõ ràng, vị trí này của Thục phi nương nương coi như thật vững chắc a…

Phó Chiêu nghi ở trước mặt Hoàng đế hé miệng cười nhỏ. Lãnh mỹ nhân thỉnh thoảng cười kinh diễm, không tự nhiên cầu tình, tán dương vài câu, Nguyên Thành Đế vẫn cực kỳ vừa ý. Chẳng qua, vì báo ân cứu mạng, Chiêu nghi nương nương ba phen mấy bận công phá, rốt cuộc thuyết phục được Hoàng thượng đến chỗ Quý phi nương nương hai lần.

Như vậy có qua có lại, hai người từ từ thân cận, giao thiệp qua lại lẫn nhau cũng nhiều hơn.

Ngày hôm đó Hách Liên Mẫn Mẫn đến hậu cung vấn an, cũng không phải gặp gỡ Tông Chính Oánh, mà là đầu lĩnh Quý phi “Hách Liên đảng”.

Châm chọc chính là, Hách Liên Mẫn Mẫn lại nhất định phải chính diện giao phong với thế lực trong nhà mới mua chuộc được, trận này, Mộ Tịch Dao nghe nói phía sau rất rầm rộ.

Trong cung Phụng An rất náo nhiệt, đám phi tần công chúa đều nịnh bợ Kim Thái hậu đến mức tươi cười mãi không thôi.

“Nghe kể rằng trong thành Thịnh Kinh có nữ tử tài hoa, là nhị tiểu thư phủ Thái sư Du Hồng Anh. Năm đó <<Vịnh nhứ>> đứng đầu hội thi thơ, quả nhiên là kinh tài tuyệt diễm”.

Chuyển đề tài đến nữ nhân gia, từ đệ nhất mỹ nhân cho đến nữ nhân tài hoa khiến người ta ao ước.

Đỉnh mày Tông Chính Oánh nhướng lên, “<<Vịnh nhứ>> của Du Hồng Anh là tác phẩm vô cùng xuất sắc. Nhưng mà thi từ của Gia Cát Lịch có một không hai ở Thịnh Kinh, không ai sánh kịp”.

Gia Cát Lịch chính là viên ngọc quý của trọng thần Gia Cát đại nhân , không những văn thơ tuyệt lệ, lại có tướng mạo phi phàm.

Tông Chính Oánh vừa nói lời này, lập tức được mọi người đồng ý. Gia Cát Lịch thi từ văn vẻ, thiếu chút nữa là trúng cử <<Hoằng văn tập>> . Trong số các nữ tử, tên tuổi nàng vô cùng nổi bật.

“Lời ấy cũng có chút thiên vị. Nô tì biết ít nhất hai người, không chỉ có văn chương không thua gì Gia Cát tiểu thư, mà ngoại hình cũng không kém bao nhiêu”. Âm thanh thanh lãnh của Phó Chiêu nghi nháy mắt hấp dẫn sự chú ý của mọi người, đến Kim Thái hậu cũng tò mò chờ đợi câu tiếp theo của nàng.

Còn có người có thể sánh ngang với Gia Cát Lịch? Hơn nữa là những hai vị. Không biết là thần thánh phương nào?

– Hết chương 146 –

 

About Thời Nghi

Sở thích: đọc truyện, nấu ăn, nghe nhạc, du lịch, ngủ... Sở ghét: ngôn tình não tàn, SE,OE...phim với thể loại tình cảm quá sến và phi thực tế! Khẩu vị ngôn tình: điền văn, tí H, sủng ngọt, oan gia....và nhân vật chính đừng siêu nhân quá :3
Bài này đã được đăng trong Sủng phi. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

6 Responses to Sủng phi – Chương 146

  1. chimsieunhan nói:

    càng đọc càng thấy nội tâm sôi sục :))

    Số lượt thích

  2. Blue nói:

    Phó Chiêu Nghi có giới thiệu em Uy nhi ko nhỉ?
    Thanks em nhé.

    Số lượt thích

  3. azurelamlam nói:

    Nghe có mùi cài cắm đâu đây! Hông lẽ lôi chị bầu vô nè!

    Số lượt thích

  4. meobibi92xx nói:

    Sắp có kịch hay xem rồj. Khôg bjết em Uy Nhuy kia sẽ thế nào hj

    Số lượt thích

  5. trannhien nói:

    kịch hay sắp lên sàn r >_<

    Số lượt thích

  6. thongminh123 nói:

    Chưa bít bạn Dao ra tay thế nào nhể

    Số lượt thích

Chém đi các nường ơi!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s