Sủng phi – Chương 148

Editor: Trân Lý 

Beta-or: Su Lemon

3 (55)

Chương 148: Báo thù

“Nói đi, chuyện này hôm nay ngươi cũng nắm rõ? Hách Liên gia dự định làm gì?” Thục phi nhìn chằm chằm Hách Liên Mẫn Mẫn, vẻ mặt không vui. Chuyện lớn như vậy, vậy mà một chút gió cũng không lộ, hoàn toàn không coi nàng ra gì?

Hách Liên Mẫn Mẫn đương nhiên biết chuyện người nhà làm ra không thỏa đáng lắm, bỏ qua Lục điện hạ và Thục phi nương nương, trực tiếp tìm Quý phi và Phó chiêu nghi nói giúp. Hôm nay Thục phi giận dữ, cũng là hợp tình hợp lý.

Hách Liên Chương đương nhiên sẽ không tự tiến cử với Thục phi. Nương nương trước giờ cùng điện hạ đồng khí liên chi (giống nhau), chỉ cần điện hạ không đồng ý, nương nương cũng sẽ không miễn cưỡng. Muốn Lục điện hạ mở miệng đáp ứng đón Hách Liên Uy Nhuy vào cửa, so với cầu Nguyên Thành đế ban hôn còn khó hơn.

Trừ phi, hắn có lá gan không sợ đầu trên cổ chuyển nhà, ngay dưới tai mắt trong cung của Nguyên Thành Đế, đem chuyện hoàng ký nói với Thục phi, chuyện này thực ra có thể thành. Chẳng qua kế tiếp chính là Hoàng đế nổi giận, ban cho cái “dòm ngó đế vị” cũng còn nhẹ.

Vì thế sự tình trở nên cổ quái, quanh quẩn rối loạn, làm cho Thục phi là mẹ chồng chân chính bị ngăn cách bên ngoài, mãi đến khi hồi cung mà vẫn chưa thuận khí được.

“Nương nương, chuyện này là thiếp không phải, thiếp thật hổ thẹn”. Hách Liên Mẫn Mẫn quả thật cảm thấy áy náy. Nếu không phải tự thân nàng có vấn đề, Hách Liên gia cũng có cớ mà nhanh chóng vứt bỏ nàng.

“Thứ muội thiếp gặp mặt Điện hạ ở An tự quốc một lần, sau khi trở về liền đối với Điện hạ nhớ mãi không quên. Thiếp ở trong phủ tuy có… hầu hạ qua vài lần, nhưng bụng lại chậm chạp không thấy động tĩnh. Vì thế trong nhà sốt ruột, lại thấy mong muốn của muội muội, liền nghĩ biện pháp đưa nàng vào phủ, giúp đỡ một hai. Nếu có thể có được con nối dòng, gia phụ từng nói, là sẽ ghi trên danh nghĩa của thiếp”.

Chuyện hoàng ký tuyệt đối không thể để Thục phi biết được. Này nếu để Thục phi nương nương biết, chắc chắn sẽ cưỡng ép Điện hạ đưa Hách Liên Uy Nhuy vào phủ. Bây giờ nàng chỉ có thể nửa thật nửa giả miễn cưỡng nói chuyện ra, cùng lắm để Thục phi cảm thấy Hách Liên gia kích động, có tâm tính toán thiệt hơn một chút.

Thục phi nghe nói Hách Liên gia vội vàng cấp bách, quả nhiên nhíu mày. “Ngươi mới gả đến bao lâu chứ? Hách Liên Chương vì sao lại không biết điều như vậy?”. Đến quy củ củ cũng không hiểu, Thục phi đã sinh bất mãn với Hách Liên gia.

“Thiếp đối với việc này cũng chỉ là thoáng nghe qua. Ngày mai định để gia mẫu tiến cung bồi tội với nương nương”.

“Bồi tội có thể miễn. Nhưng Hách Liên phu nhân mau sớm tiến cung, bản cung có chuyện muốn cẩn thận nói với nàng”.

“Vâng, nương nương, thiếp trở về liền truyền lại tin cho nhà biết”. Trong lòng Hách Liên Mẫn Mẫn thoải mái. Chuyện bên kia vừa bắt đầu, bên này Thục phi đã bất mãn. Hách Liên đại nhân có từng tính đến vì nhỏ mất lớn không?

Hách Liên Chương cáo già, đương nhiên sẽ không quên nhân vật Thục phi nương nương quan trọng như vậy. Vì vậy ngày thứ hai tiến cung thỉnh tội, không chỉ có Hách Liên phu nhân tới, còn có một vị bình thê của Hách Liên Chương, dưỡng mẫu của Hách Liên Uy Nhuy Lư thị.

Có thể cùng Hách Liên phu nhân địa vị ngang nhau, sao có thể là nhân vật đơn giản. Lư thị mạnh vì gạo, bạo vì tiền (phải có điều kiện thuận lợi thì hoạt động mới có hiệu quả), ngôn từ lộ vẻ khiêm tốn. Miêu tả tình cảm của Hách Liên Uy Nhuy dành cho Điện hạ làm Thục phi cũng không khỏi cảm động. Về sau càng thỉnh tội càng lau nước mắt, chỉ nói Hách Liên Uy Nhuy kết giao với  Tông Chính Oánh ở học xã, lui tới gặp mặt lâu ngày sinh tình cảm, thật sự không bỏ xuống được tâm ý đối với Điện hạ, vậy nên mới xin Công chúa một việc nhỏ, cho nên mới có một màn hoang đường ngày hôm qua.

Thục phi cũng không phải kẻ ngốc, lời này tuy nói phải bỏ qua, nhưng trong đó quá nhiều nghi vấn, không phải chỉ đơn giản là có thể che lấp. Lại nhìn Hách Liên phu nhân từ đầu tới cuối đều khinh thường không cùng Lư thị tiếp lời, liền suy nghĩ có phải hay không Hách Liên gia nội đấu gay gắt, đưa Hách Liên Uy Nhuy nhập phủ, chẳng qua là đại phòng nhị phòng muốn phân cao thấp. Bám vào Hoàng tử, tất nhiên là một bước lên mây, quyền thế đều có đủ. Về phần Hách Liên Chương, có hai nữ nhi ở trong phủ Lục điện hạ, hắn có thể nào lại không vui cho được?

Thục phi cũng là xuất thân đại gia tộc, vừa nghĩ như vậy, sẽ đem chuyện đấu đá gia tộc nghĩ lầm hướng khác. Đại phòng đã đi con đường sáng này, nhị phòng tự nhiên biết con đường này không dễ đi, mà thời gian cũng không thích hợp. Vừa lúc Bát hoàng tử tuyển phi, sốt ruột như thế, chỉ có thể dùng biện pháp khác tìm đường đi, lúc này mới nói thông được. Chẳng qua Hách Liên gia làm chuyện này cũng không được đẹp, làm cho nàng phát giác sự khác thường.

Thục phi đối với việc Hách Liên Uy Nhuy vào phủ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Một nữ nhân mà thôi, cũng không quan hệ lớn gì với Tông Chính Lâm. Con trai của nàng nếu coi trọng người này, thì đưa vào phủ cũng được. Còn nếu là chướng mắt, thì ở đâu về lại nơi đó. Thục phi đối với nữ nhân đeo bám lằng nhằng, đã có lòng khúc mắc.

Bên này Thục phi đã rõ ràng ngọn nguồn mọi chuyện, liền thả hai người xuất cung.

Buổi tối Nguyên Thành Đế lật thẻ bài, phát hiện số lượng có chút không đúng, so với thường ngày ít hơn một chút. “Xảy ra chuyện gì?”.

Phó quản sự Kính sự phòng Vương Thụy cúi hạ phất trần, đến gần vài bước đáp lời vạn tuế.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, nguyệt sự của Thục phi nương nương đến. Chiêu nghi nương nương bị lạnh, chủ động xin rút thẻ bài. Hoa mỹ nhân và Trương tiệp dư ban ngày xảy ra va chạm, bị Hoàng quý phi nương nương cấm túc ba ngày”.

Thục phi đến ngày không tiện hầu hạ, Thành Nguyên Đế vốn định đến cung nàng nhưng không cách nào khác hơn đành đến chỗ Phó Chiêu nghi ngồi một chút. Chủ động xin rút thẻ bài, hành động này chính là hiểu chuyện. Băng mỹ nhân làm việc có chút mới lạ, Nguyên Thành đế ngồi gần nửa canh giờ, lúc này mới đến cung Tề phi ngủ lại.

Vương Thụy thấy đã xong việc, áp chế ý cười nơi khóe miệng, vụng trộm đến cung Quý phi lãnh thưởng.

Ngày thứ hai Nguyên Thành Đế đột nhiên giao cho Hoàng quý phi vài chuyện, để nàng lưu tâm nhiều đến các vị Hoàng tử, các nữ tử thế gia tốt vẫn cứ lưu lại, hậu viện cần thêm nữ nhân có thể sinh dưỡng, hoàng gia không chê ít.

Vốn là được khẩu dụ của Thái hậu, bây giờ đến Hoàng thượng cũng phân phó xuống, chuyện này không lưu tâm không được. Vì vậy việc tuyển phi của Bát hoàng tử, không ngờ trở nên náo nhiệt. Số lượng nữ tử tuyển chọn mở rộng gấp đôi.

Mộ Tịch Dao từ đầu đến cuối thờ ơ lạnh nhạt, đến bây giờ, bố cục của Hách Liên Chương còn chưa thất thủ.

Lão hồ ly thành công quấy nhiễu cục diện, Hách Liên Uy Nhuy không phải là không thể không vào phủ Bát hoàng tử. Chỉ là đối tượng kết hôn mơ hồ biến hóa, lại nỗ lực một phen, ai có thể cam đoan nàng ta không vào được phủ Lục hoàng tử?

Hách Liên đại nhân thật là phí công cố sức, nàng ở phía sau cần chịu khó chuẩn bị hơn. Mộ Tịch Dao nhàn nhạt liếc mắt lơ là không động tĩnh, chu miệng, không vui chờ đợi.

Nữ nhân này vốn là không có tính nhẫn nại cầm cần câu bất động, hiện tại càng tìm được lí do, tay phải nắm lấy cần câu nhẹ nhàng giương lên, mặt nước nhẹ nhàng vỗ lên, trong một lúc tĩnh lặng nháy mắt mặt hồ tạo nên gợn sóng.

Đứng một bên, đồng dạng nắm cần câu, Vệ đại nhân một bộ nghiêm trang thả cần câu, trên mặt rõ ràng toát ra vẻ không đồng ý.

Mộ Tịch Dao tìm một cái mỹ danh cho hành động không có đạo lý của mình: “Thả lỏng tinh thần, nhìn cảnh đẹp sóng xanh dập dờn bồng bềnh, giúp ích đầu óc linh động, càng có thể ứng đối thủ đoạn ùn ùn của Hách Liên gia”.

Vệ đại nhân tay cầm cần câu run lên, khóe môi nghiêm túc mím chặt. Dao chủ tử làm ầm ĩ như vậy, hôm này toàn bộ ngư yến, tuyệt đối không trông cậy vào được. Mới vừa rồi còn vỗ ngực cam đoan với tiểu chủ tử năm con Hoa Ban cùng Thạch Vĩ Các, hiện tại mục tiêu này, Vệ Chân cảm thấy đổi địa điểm, cách chủ tử càng xa càng tốt, đến bên bờ đối diện mới có thể đạt thành.

“Vệ đại nhân, điện hạ nhà ngươi ép con cá này không cắn câu? Thiếp ngồi một hồi lâu, con cá này không lẽ là không đói bụng chớ?”

Boss câu cá thực nhẹ nhàng a, thế nào vòng một cái đến nàng câu thì cá bột cũng không thấy một con? Vẫn là Boss tốt, Vệ Chân câu cá thoạt nhìn cũng không mấy lành nghề.

Mộ Tịch Dao cũng không nhìn lại bản thân quấy rối rất không phân phải trái, còn trực tiếp chê Vệ Chân câu cá dở tệ.

“Vệ đại nhân nếu cũng lực bất tòng tâm, ta đổi thành thả lưới đánh cá. Cơm trưa không thể trì hoãn được”. Không đợi Vệ Chân đáp lời, Mộ Tịch Dao phối hợp bĩu môi một cái, xoay người phân phó hạ nhân động thủ.

Vệ Chân bất đắc dĩ buông cần câu, lần đầu tiên lĩnh hội bi thương của việc tay không mà về. Cái gì gọi là “Ngồi xuống một lúc lâu” ? Dao chủ tử ngài tư thế mới vừa triển khai, dây câu buộc con cá làm mồi cũng chưa từng làm, tính nhẫn nại này….

Mộ Tịch Dao dẫn người đi thả câu, ngoại trừ Vệ đại nhân đối với nàng thành thành thật thật tin tưởng vài phần, những người hầu còn lại đã sớm đoán ra sẽ có cảnh tượng như vậy. Vừa nghe nàng phân phó, thuần thục đem ra các loại lưới dụng cụ, hô một tiếng thả lưới xuống ao.

Vệ Chân trợn mắt há hốc mồm xem mọi người biểu diễn thần thông, một hồi lâu mới hiểu được, thế trận này của Dao chủ tử, chỉ sợ không phải một ngày có thể luyện thành a…

Thành Khánh nhìn cá béo tốt trong lưới liền vui vẻ, lập tức hoan hô đứng lên, hai cái chân béo dùng sức mà nhảy nhót, miệng kêu ồn ào, muốn Vệ Chân dẫn hắn đi đến cạnh ao góp vui.

“Vệ đại nhân, mang theo con khỉ nhỏ này ra phía sau chơi đùa đi”. Để người ta bắt mấy con cá nhỏ, thả trong thùng tùy ý Thành Khánh chơi buôn bán. Tiểu gia hỏa kia, tùy tiện cho hắn cá lớn liền ôm chặt không buông.

Mộ Tịch Dao cảm thấy con trai nhà mình còn nhỏ mà tâm lớn tuyệt đối là giống Boss đại nhân. Nam nhân kia từ trước giờ dã tâm bừng bừng, là người hoàng gia, quả nhiên thiên phú dị bẩm, không một ai an phận. Con của hắn lại càng vượt trội hơn.

Mộ Tịch Dao chọn chọn lựa lựa, rốt cục chọn xong nguyên liệu nấu ăn thượng phẩm, cảm thấy mỹ mãn đem người đi đến phòng bếp. Phần còn thừa không xem vào mắt, tiện tay thưởng cho hạ nhân, để cho bọn họ thỉnh thoảng nếm thử thịt ngon.

Mộ Tịch Dao hạ quyết tâm, bữa tiệc này ăn no uống đủ, sau giờ ngọ lại báo cáo tin cho đại Boss, vừa vặn “Kể lể nỗi lòng, nói chút bi thương”.

Bên trong Tương Tử hiên, Chu Cẩm cuối cùng đem tin tức của Hách Liên gia sưu tập đầy đủ, chỉnh lý thành văn, lần lượt trình lên cho Vạn Nhu Văn xem.

Vận Như Văn rất nhanh xem qua mật tin, một tay vò trang giấy thành nắm, cười đến bả vai không ngừng rung lên.

“Hách Liên Mẫn Mẫn, vậy mà bị Hách Liên gia xem như đồ bỏ!” . Vạn Nhu Văn điên cuồng cười to. Nguyên hậu của Kiến An Đế kiếp trước lại có thể bị nhà mẹ đẻ bức đến hoàn cảnh như thế! “Đúng là thiên lý, báo ứng không sai”.

Chu Cẩm nhìn vẻ mặt chủ tử đại biến, cười đến như điên, không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ cúi đầu chờ cảm xúc nàng bình ổn. Mặc dù không biết chủ tử vì sao đối với Hách Liên chính phi hận đến thấu xương, còn chưa lấy chồng liền ám toán nhiều mặt, nhưng cũng biết lúc này trong lòng chủ tử cũng không khá hơn, bằng không nước mắt cũng sẽ không lưng tròng.

Vạn Nhu Văn hăng phát tiết một trận, cuối cùng dùng khăn lau khô nước mắt. Cả đời này thần xui quỉ khiến, rất nhiều việc nàng không nắm chắc, không ngờ đúng chuyện mấu chốt, ông trời lại phá lệ hậu đãi nàng.

“Chu Cẩm, đến lúc rồi”.

Vì đứa con đáng thương của nàng, lần báo thù này, nàng chờ đã lâu.

“Truyền tin tức ra ngoài, nói như thế nào, ngươi cũng biết rõ?”

“Vâng, chủ tử từng dạy nô tì, nói là “Lục hoàng tử phi có bệnh căn từ trong bụng mẹ, chính là bệnh người thường khó thấy, không tiện nói ra. Trời sinh cung hàn, không thể thụ thai”.”

“Bây giờ lại phải thêm một câu”. Vạn Nhu Văn nhìn vẻ mặt dữ tợn của nữ tử trong gương đồng, chán ghét quay đầu.

“Hách Liên gia phát hiện không ổn, cố ý lừa gạt, muốn đưa Hách Liên Uy Nhuy vào cửa xoay chuyển tình thế”.

Chu Cẩm thân mình chấn động, lòng bàn tay xuất hiện mồ hôi. Lời này của chủ tử mà truyền ra ngoài, Hách Liên gia sẽ là tội lớn khi quân! Nếu Nguyên Thành Đế tin, Hách Liên gia trăm năm vọng tộc, gần nghìn mạng người, trong chớp mắt sẽ biến mất khỏi hậu thế…

– Hết chương 148 –

Mọi người không vào được wp làm truyện Sp của mình ế ẩm quá :(((((((((

About Thời Nghi

Sở thích: đọc truyện, nấu ăn, nghe nhạc, du lịch, ngủ... Sở ghét: ngôn tình não tàn, SE,OE...phim với thể loại tình cảm quá sến và phi thực tế! Khẩu vị ngôn tình: điền văn, tí H, sủng ngọt, oan gia....và nhân vật chính đừng siêu nhân quá :3
Bài này đã được đăng trong Sủng phi. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

18 Responses to Sủng phi – Chương 148

  1. Hannah nói:

    Ô, tôi tưởng chỉ mình tôi k vào được wp chớ ╭(╯ε╰)╮  rốt cuộc là tại nàm xao ( ̄- ̄)

    Số lượt thích

  2. Meomeo nói:

    Cảm ơn nàng nhoa. Truyện càng ngày càng hay.

    Số lượt thích

  3. P.Y nói:

    mạng viettel chặn WP oy, nàng nào ko vào đc xem thanh công cụ bật add-on lên, không thì đổi sang mạng mobi. @@@ chương này hơi bị ngắn đấy chủ thớt. sipost chương tiếp đê, cho đỡ bứt dứt, đang đoạn gay cấn mà. huhuhu

    Số lượt thích

  4. iuiu nói:

    ko ế tí nào. cám ơn sub nhìu lắm . mọi người cố găng lên nhé.( thanks )^n

    Số lượt thích

  5. Blue nói:

    Kiếp trước HLMM làm gì Vạn thị mà bị thù hận thế nhỉ?
    Thanks em nhiều nhé.

    Số lượt thích

  6. azurelamlam nói:

    Mong thím UN đừng vào nhà, thấy tình hình rối ren quạ! WP vô ko dc nên e ủng hộ hơi trễ nha!

    Số lượt thích

  7. tsintakoyami nói:

    Phải lên máy tính mới vào đk, bi thương-ing TT^TT

    Số lượt thích

  8. nhung nói:

    huhu. 2 ngày rùi ko có chuong moi nang ui

    Số lượt thích

  9. anhxu nói:

    Hôm nay viettel vô lại wordpress được rồi !

    Số lượt thích

  10. trannhien nói:

    chương mới~

    Số lượt thích

  11. meobibi92xx nói:

    Kịch hay kịch hay nha ^^ . Yêu nàg wá cố lên nàg ơj hj

    Số lượt thích

  12. Gyoku Kim nói:

    Càng ngày càng hấp dẫn!

    Số lượt thích

Chém đi các nường ơi!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s