Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 20

Editor: Lina Lê

35e824271eadf80f39569705a9fbbb993e1e089076565-kHGZba_fw658

Chương 20

Tới nơi này mấy ngày Tiểu Hoa mới biết giờ mình đang ở nơi nào.

Đây là Cảnh Châu, hiện tại các nàng đang ở Cảnh vương phủ, là nhóm hạ nhân mới vào của Cảnh vương phủ.

Cảnh châu là đất phong của Cảnh vương, Cảnh vương là người con trai thứ năm của thánh thượng hiện nay, phong tước Cảnh vương. Cung nhân dùng trong vương phủ vốn được chiêu mộ từ dân gian, nhưng Cảnh vương cảm thương dân chúng liền hủy bỏ chiếu lệnh này, đổi thành chọn mua từ nhân dân.

Đối với Cảnh châu, trong đầu Tiểu Hoa hầu như không có ấn tượng gì, cũng không rõ ở hướng nào nữa. Có điều trước đây khi còn làm tiểu nha đầu mơ hồ nghe người khác nói qua, hình như rất xa kinh thành, được coi là nơi nghèo nàn.

Đã đến rồi thì yên ổn mà sống, giờ Tiểu Hoa chỉ có thể nghĩ vậy.

Quy củ ở Cảnh vương phủ rất nghiêm ngặt, đám tiểu nha đầu các nàng mới vào đến nay vẫn chưa thể bước ra khỏi huấn đạo ti.

Huấn đạo ti chính là đại viện mà các nàng đang sinh hoạt, có người bảo nơi đây chuyên dùng để huấn luyện tiểu nha đầu mới vào phủ, chỉ sau khi đạt yêu cầu mới có thể ra khỏi huấn đạo ti vào làm việc trong phủ.

Ở huấn đạo ti việc huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, nhưng ở đây hạ nhân có phòng có thức ăn quả thật không tệ. Thậm chí y phục để thay còn được phát hai bộ, đồ trong đồ ngoài có cả, đệm chăn cũng mới tinh.

Một phòng có bốn tiểu nha đầu, gian phòng rất nhỏ, đặt bốn tấm mành giường và mỗi người một tủ nhỏ để để đồ. Song so với việc ngủ giường ghép thật sự tốt hơn không biết bao lần.

Đáng nói nhất là, vừa khéo Tiểu Hoa và hỉ Nhi được phân ở cùng một phòng, trong phòng còn có hai tiểu nha đầu khác cùng lứa với các nàng. Một người gọi là Tú Vân, người còn lại chính là tiểu nha đầu mặt trái xoan thích chê bai người khác, tên là Xảo Liên.

Trong phòng tổng cộng có bốn người, trừ Tú Vân mười lăm ra, ba người kia đều mười bốn.

Bốn người bốn tính cách, Tiểu Hoa và Tú Vân đều thuộc dạng không thích nói chuyện, Tiểu Hoa là không thèm nói, Tú Vân lại là trầm tính trời sinh, song nàng ấy chịu khổ rất giỏi, khác xa Hỉ Nhi và Xảo Liên, mỗi đêm chịu huấn luyện trở về sẽ kêu khổ thấu trời.

Xảo Liên vẫn thuộc dạng kiêu ngạo và thích giễu cợt người khác, Hỉ Nhi thiên tính nói nhiều và không thù dai, hay bị Xảo Liên nói đến đỏ cả mắt, nhưng quay qua quay lại thì như chưa hề xảy ra chuyện gì, tiếp tục trò chuyện với Xảo Liên.

Bị người bên cạnh ríu ra ríu rít thời gian dài, Tiểu Hoa cảm thấy mình vẫn rất thích tiểu nha đầu Hỉ Nhi này. Không gì ngoài cảm nhận người cực kì đơn thuần, không che giấu nét mặt trong bụng cũng không giấu lời.

Học quy củ là chuyện vô cùng khổ cực, dù là tiểu Hoa hai đời đều xuất thân làm nha hoàn cũng chưa từng chịu huấn luyện nghiêm khắc như thế.

Nâng chậu là bước đầu tiên, có nghĩa là dùng hai tay bưng nửa chậu gỗ không lên.

Nói thì đơn giản nhưng thật ra rất khó, bởi không phải chỉ bưng lên một chút rồi đặt xuống, mà là phải bê tròn nửa canh giờ.

Đây mới chỉ là bắt đầu, luyện bưng chậu không hai ngày, tiếp đó trong chậu đựng nước, ban đầu chỉ gần nửa chậu nước, sau đó là nửa chậu nước, rất nhiều người bưng một lúc thì không chịu nổi, tiếp đó bị đổ cả người đầy nước.

Xiêm y bị ướt không cho phép thay, phải bưng tiếp, đến thời gian quy định mới được đặt xuống.

Không đến mấy ngày mọi người kêu khổ thấu trời, nhất là sau khi huấn luyện, vốn cả ngày cánh tay đã đau nhức khó chịu, ngày hôm sau không được nghỉ còn phải bưng chậu, vậy đơn giản chính là cực hình.

Trong đám tiểu nha đầu lớn nhất không quá 16, bé nhất mới 13, đâu thể chịu được huấn luyện nghiêm ngặt như thế, rất nhiều người buổi tối trở về phòng đều lén khóc thầm.

Nhưng có khóc cũng không thể dừng việc huấn luyện lại, có mấy tiểu nha đầu không nghe lời bị dẫn đi, nghe nói là đuổi về chỗ kẻ buôn người. Cùng đi ra từ trong tay kẻ buôn người, khó khăn lắm mới đến được chỗ tốt như này, ăn ở đều tốt chỉ là huấn luyện hơi khổ cực, tất cả mọi người ráng cắn răng kiên trì.

Hằng ngày buổi sáng luyện quy củ, buổi chiều học quy củ, sau khi học xong có thể tự do hoạt động. Vào lúc này ai ai cũng mệt rã rời, tranh thủ về phòng nghỉ ngơi một lát.

Tiểu Hoa xoa xoa cánh tay đi vào phòng, đồng thời còn có ba người cùng phòng kia.

Bốn người mỗi người nằm trên giường của mình, ngay cả sức để nói chuyện cũng không có.

Tiểu Họa khẽ lấy tay ấn vào bắp tay mình, thấy bắp thịt bên trong cứng cực kì, nhéo rất đau, có điều Tiểu Hoa vẫn khẽ lấy tay nhẹ nhàng xoa bóp. Kinh nghiệm ngày trước nói cho nàng biết, nếu giờ không quan tâm đến nó, hôm sau khi huấn luyện sẽ càng đau hơn.

Cắn răng nắn bóp cánh tay mềm đi xong, Tiểu Hoa mới thở phào nhẹ nhõm nằm tựa trên giường.

Nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ, người trong phòng đều lục tục bò dậy. Mỗi ngày bị huấn luyện quy củ như thế, giờ đây các nàng không cần nhìn sắc trời bên ngoài cũng biết giờ dùng cơm tối đã đến.

Mấy người sau khi dùng bữa tối xong liền quay lại phòng, rửa mặt qua loa rồi đi ngủ, bởi ngày mai còn phải chịu huấn rất sớm.

Tề cô cô phụ trách huấn luyện các nàng hình như cảm giác được mấy ngày nay dạy dỗ quá nghiêm khắc, tâm tình của đám tiểu nha đầu mới vào hơi đi xuống. Hôm đó sau khi huấn luyện xong, không cho các nàng giải tán mà giữ lại nói một hồi.

”Tới đây mấy ngày, ta tin các ngươi đã biết đây là đâu. Hầu hạ ở Cảnh vương phủ chúng ta, tuy quy củ nghiêm ngặt, kiêng kỵ cũng rất nhiều nhưng điểm tốt cũng nhiều vô cùng. Có thể đạt tiêu chuẩn vào phủ, không chỉ mỗi tháng có bạc, xiêm y bốn mùa cũng không thiếu. Ngoài ra hầu hạ ở vương phủ việc chuộc thân cho mình về sau. Quy củ của vương phủ chúng ta là cung nhân đến tuổi hai lăm sẽ thả ra khỏi phủ, đến khi đó không chỉ trả giấy bán thân mà còn có thể giúp những cung nhân không có hộ tịch ở lại trong Cảnh châu, quan trọng nhất là có thể giải trừ nô tịch.”

Tề cô cô hơi ngừng lại, rồi nói: ”Có thể những gì ta đang nói các ngươi không hiểu, nhưng ta tin sau này các ngươi sẽ hiểu. Bây giờ mọi người có thể đi nghỉ ngơi được rồi.”

Người bên dưới đường ai nấy đi, lời của Tề cô cô quá thâm sâu, nhóm tiểu nha đầu không để ở trong lòng, nhưng Tiểu Hoa trái lại khiếp sợ không thôi.

Theo như lời của Tề cô cô, phần trước không tính, bởi phúc lợi không khác lắm so với nhà giàu có. Khiến nàng chấn động nhất là hai điều sau, một là sắp xếp chỗ ở, hai là giải trừ nô tịch.

Nô lệ ở triều Đại Hi phân ra hai loại, một loại là quan nô một loại là tư nô, kiểu như Tiểu Hoa thuộc loại tư nô. Tư nô hoàn toàn thuộc về chủ nhân, không có hộ tịch, được xếp cùng loại với tiện tịch.

Ngự luật của Đại Hi, nếu như nô tì chạy trốn, dựa theo pháp luật, trốn một ngày phạt sáu mươi trượng, trốn ba ngày tội thêm một bậc; nô tì đánh đập chủ nhân, bất kể có thương tích hay không đều chặt đầu hết; nô tì sát hại chủ nhân, lăng trì xử tử; chẳng may giết chết chủ nhân, xử treo cổ. Tiện tịch đánh lương tịch (dân thường), tội tăng thêm một bậc, nếu như gây thương tổn nặng thì có thể xử treo cổ, nếu như đánh dẫn đến cái chết thì phải chém đầu. Mà lương tịch đánh đập tiện tịch, tội giảm một bậc. Tiện tịch thuộc chế độ cha truyền con nối, một ngày nhập tiện tịch, trừ phi có người có quyền thế đứng ra giúp thoát tịch, bằng không con cái đều là tiện tịch…

Thế đã đủ để thấy rõ, loại tiện tịch ở Đại Hi triều vô nhân đạo biết bao nhiêu, mà nô lệ lại còn là loại hạ đẳng nhất trong tiện tịch.

Tiện tịch không được kết hôn, chỉ điểm này thôi đã bóp chết ”tương lai” sau này của các nô tì. Dù có là người hầu trong phủ, đến tuổi được thả ra ngoài thì cũng chỉ có thể tìm một nam nhân cùng là tiện tịch để gả, mai này có đời sau cũng là tiện tịch.

Kiếp trước dù Tiểu Hoa thành di nương vẫn trong trạng thái tỉnh tỉnh mê mê, căn bản không hiểu những điều này, mãi đến khi Kiều thị khinh bỉ nói nàng cả đời không thoát nổi giống tiện tịch, nàng mới bắt đầu quan tâm đến những chuyện này, sau khi biết xong quá sợ hãi. Cha nàng chỉ vì mấy lượng bạc, tuyệt nhiên không ngờ tới một lần bán đã đẩy khuê nữ vào vực sâu không đáy.

Sau khi Tiểu Hoa hiểu rõ tình hình cụ thế mới bắt đầu có tâm tư, mấy phen lấy lòng Tứ thiếu gia muốn hắn giúp mình giải trừ tiện tịch nhưng không biết vì sao không thể thành công, đến tận lúc nàng bị phạt trượng bỏ mình ở kiếp trước.

Sống lại lần nữa, sở dĩ Tiểu Hoa vẫn rất mù mờ, nguyên nhân lớn nhất là bởi tiện tịch của mình.

Nó cũng lý giải cho nguyên nhân vì sao từ trước đến giờ nàng chưa từng nghĩ đến việc chạy trốn, một nô tì không có hộ tịch lại còn là tiện tịch, trước không nói đến cảnh nô tì trốn đi bị bắt về, ra ngoài dựa cái gì mà sinh sống, không có hộ tịch thì ở ngoài kia nửa bước cũng khó đi.

Đại Hi triều quản lí dân chúng vô cùng nghiêm ngặt, người thường nếu muốn đi xa nơi ở khoảng trăm dặm cần phải có lộ dẫn* để chứng minh thân phận. Không có lộ dẫn mà bị bắt, rồi tra ra được là nô tì thì chỉ còn đường chết.

*Lộ dẫn: Thời Minh triều có quy định người thường muốn đi xa trăm dặm từ nơi ở của mình thì cần phải có thư giới thiệu, giấy thông hành,…do quan viên nơi đó cấp cho, gọi là ”lộ dẫn”. Nếu người nào không có lộ dẫn thì trị tội theo luật. (Theo baike.baidu)

Nhưng hậu đãi của Cảnh vương phủ đối với nô tì trong phủ đã giúp Tiểu Hoa thấy hi vọng, có lẽ tương lai không xa, nàng có thể đến tuổi được thả ra phủ, thậm chí còn được thoát kiếp nô tịch tìm người để gả…

Dĩ nhiên đây đều là chuyện mai sau, điều Tiểu Hoa cần phải làm hiện giờ là đủ tiêu chuẩn ở lại.

Đến huấn đạo ti mấy ngày nay, Tiểu Hoa đã ngầm quan sát tình huống nơi này.

Một nhóm tiểu nha đầu mặc xiêm y giống nhau ăn cơm như nhau, nhưng sẽ bởi đủ loại nguyên nhân mà có một hai người rời đi, nhóm tiểu nha đầu vốn có tầm bốn mươi người giờ chỉ còn chừng hai mươi mốt.

Tiểu Hoa không biết rốt cuộc phải làm đến mức nào mới đạt tiêu chuẩn, nàng chỉ có thể kiên trì chống đỡ đến phút cuối.

Cho nên từ đó về sau nàng luôn chăm chỉ học quy củ, không oán giận không kêu khổ, nghiêm túc ít nói, chỉ sợ không đạt bị đuổi ra ngoài. Mà ba người cùng phòng với nàng, Tú Vân giống nàng rất ít mở miệng cũng không gây chuyện, duy chỉ có Xảo Liên và Hỉ Nhi có vẻ thoải mái hơn chút. Song tuy thả lỏng hơn nhưng khi học quy củ hai người vẫn rất chú tâm.

Sau bê chậu là huấn luyện đi bộ.

Có lẽ người ngoài sẽ nói đi bộ thì ai mà không biết chứ, sinh ra được một hai tuổi đã biết rồi. Gộp cả hai đời Tiểu Hoa cộng mấy chủ nhà trong đó phú quý nhất là Cẩm Dương hầu phủ cũng không yêu cầu hạ nhân chặt chẽ đến vậy. Chẳng qua quản sự Tề cô cô đã nói phải học, như vậy tất cả mọi người nhất định phải học.

Không những khi đi dáng người phải uyển chuyển, không vội vã không nóng nảy, để huấn luyện mọi người đi bộ, Tề cô cô còn sai người chuẩn bị một mâm sắt đặc biệt. Kích cỡ lớn hơn đầu một chút, thâm mâm cực mỏng, bên trong đầy nước, mỗi ngày bắt mọi người đặt trên đỉnh đầu luyện tập, mãi đến khi thân mâm không nghiêng, nước không tràn ra.

Vì vậy tiếp nối việc hai tay đau nhức sau khi bê chậu, cổ và thắt lưng mọi người cũng bị giày vò.

Cho đến thật lâu sau này Tiểu Hoa mới biết được, mấy quản sự cô cô của Cảnh Vương đều xuất thân từ trong cung. Bình thường huấn luyện nô tì là cung nhân, sử dụng phương pháp huấn luyện cung nữ cho nên mới phải khắt khe như vậy.

—Hết chương 20—

Lina thông báo: vì ”bệnh kiều” chỉ còn vài chương nữa là kết thúc rùi, mà editor Cẩm Tú đang trong giai đoạn bận rộn nên mình sẽ tạm ngưng ”bia đỡ đạn” để tập trung edit bệnh kiều nhé. Mong mọi người thông cảm!

 

About Lina Lê

Chủ lâu Nguyệt Tịch Lâu ^O^
Bài này đã được đăng trong Bia đỡ đạn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

12 Responses to Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 20

  1. tem ah..cuối cùng ta đã dựt tem…giờ chỉ ngóng trông nam nữ 9 gặp nhau thôi

    Số lượt thích

  2. Thuỳ nói:

    Truyện nào mình cũng hóng cả, mong bạn
    Tú sớm trở lại

    Số lượt thích

  3. azurelamlam nói:

    Hố nào em cũng nhảy xuống cả rồi! Ad cứ bình tĩnh lấp ạ!!!!😁😆

    Số lượt thích

  4. Lệ Lồng Lộn nói:

    Ầu, baoh mới gặp nam 9 vậy nàng?? nô tì đã vất vả thế này thì lúc đến vs nhau thì sẽ thế nào 😐

    Số lượt thích

  5. Blue nói:

    Chị ưng nhất câu cuối của editor đấy, thanks em nhé.

    Số lượt thích

  6. trachnu nói:

    Ân, không sao nha nàng.
    Vì chưa gặp nam9 nên… hắc hắc

    Số lượt thích

  7. thongminh123 nói:

    Thankd nàng! Bệnh kiều hay Bia đỡ đạn đều tuyệt!

    Số lượt thích

  8. nana123 nói:

    oa oa oa…thôi thì chờ tip vậy.thank cả nhà

    Số lượt thích

  9. Huong Nguyen nói:

    cám ơn bạn nhé, truyện nào của bạn cũng hay cả, mình đang rất chăm chỉ nhảy hố :))

    Số lượt thích

  10. Thủy nói:

    làm nô đẳng cấp nên phải mệt, làm nô tỳ nhà rởm thì học quy củ thui.
    chắc còn phải học cách ăn nữa quá. còn hơn hoa hậu nữa

    Số lượt thích

  11. Hollynguyen81 nói:

    Nam 9 bị cha ghét bỏ nên đưa đến chỗ hẻo lánh

    Số lượt thích

Chém đi các nường ơi!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s