Sủng phi – Chương 176

Editor: Su Lemon

3 (19)

Chương 176: Nhìn thấu

“Uy Nhuy, cho dù ngươi cố ý muốn nhập phủ Bát hoàng tử cũng nên thương lượng với trong nhà rồi mới quyết định”. Thần sắc Hách Liên Chương trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn đứa on gái vốn làm hắn đắc ý nhất trong lòng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

Lần trước nhận được tin của điện hạ, trong phủ bí mật tẩy trừ một phen bắt được thám tử hai mang. Hiện nay Hách Liên phủ đã sạch sẽ rồi, nhưng đứa con gái này lại biến thành người ngoài, không thể lại để Hách Liên gia sử dụng.

“Phụ thân”. Hách Liên Uy Nhuy ngồi nghiêm chỉnh, nhìn Hách Liên Chương cũng không sợ hãi, “Nếu bỏ qua lần này, hôn sự Uy Nhuy chỉ sợ càng thêm khó khăn”. Rốt cuộc là ai hủy kế hoạch của nàng, nàng nhất định phải điều tra rõ. Mặc dù cuối cùng đi theo Bát điện hạ cũng không thể so với ở bên Lục điện hạ, nhưng tự mình làm chủ cùng bị người ép đến bước đường cùng, tư vị đó nàng không muốn lại phải chịu sự chi phối nữa.

“Phụ thân, nếu trong nhà cố kỵ trong tay Mộ thị có quẻ hoàng ký kia thì trong tay Uy Nhuy cũng có một quẻ như vậy mà. Vì sao phụ thân không thuyết phục tổ phụ ủng hộ Bát điện hạ, chưa hẳn không có khả năng”. Vào trước là chủ, cũng nhất định có thể đạt được ước muốn. Nàng cùng Mộ thị, vốn tưởng rằng về sau mới phải đối đầu, chưa từng nghĩ rằng bị buộc bất đắc dĩ, sớm đánh rắn động cỏ, lúc này nữ nhân kia sợ là đã có tâm tư muốn trả thù.

Cho nên mới nói, hiểu rõ nữ nhân nhất nhất định là nữ nhân.

Thay đổi thành Tông Chính Hàm? Hách Liên Chương không khỏi lắc đầu. Không phải hắn chưa từng nghĩ sẽ thoát ra ngoài, đến cuối cùng mới chọn chủ. Đáng tiếc ý niệm này chỉ tồn tại trước khi gặp gỡ Lục điện hạ, nay… Hách Liên gia đã sớm bị người ta khống chế vận mệnh.

Thế nhân chỉ nói Lục điện hạ đoan chính lạnh túc, lại không biết vị chủ tử này tâm tư rất sâu, sớm đã đẩy Hách Liên gia ra ngoài. Ván này, Hách Liên gia thua đâu chỉ là thương đạo đường thủy.

“Uy Nhuy, việc này không cần nhắc lại”. Cùng Lục điện hạ lén hiệp định, ngoại trừ lão thái gia Hách Liên Chương không nhắc đến với ai hết. “Nếu Bát điện hạ đã thỉnh chỉ, ngươi liền an tâm chờ lấy chồng, sớm chuẩn bị đi. Về phần đồ cưới, trong nhà cũng sẽ không cắt xén của ngươi nửa phần”. Từ nay về sau, Hách Liên gia và Hách Liên Uy Nhuy, đều vì chủ mình, không thể chung đường nữa.

“Vậy sao?”. Hách Liên Uy Nhuy miễn cưỡng vui vẻ, cung kính hành đại lễ với Hách Liên Chương. “Uy Nhuy đã rõ ý phụ thân. Chỉ mong sau khi Uy Nhuy rời đi, phụ thân nhìn hơn mười năm huyết mạch tình thân có thể chăm sóc mẫu thân hơn chút”.

Nếu trong lòng Hách Liên Uy Nhuy còn một chút tình cảm thì đó chính là dành cho bình thê của Hách Liên Chương. Tuy không phải mẹ đẻ nhưng có ơn nuôi dưỡng.

“Ngươi, tự giải quyết cho tốt”. Ra khỏi cửa này, Hách Liên Chương tâm đã lạnh. So sánh tương lai gia tộc cùng con gái, nhất định chỉ có thể kiên quyết bỏ qua.

“Quả nhiên là phỏng đoán xấu nhất”. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của gia chủ Hách Liên gia nhanh chóng rời đi, trên mặt Hách Liên Uy Nhuy là vẻ lạnh băng.

Vốn chỉ là hoài nghi, nhưng nay đã khẳng định được. Tông Chính Lâm ra tay thật nhanh, ngay lúc thời cơ thích hợp nhất một lần hành động đã đem Hách Liên gia bỏ vào túi. Chỉ từ điểm đó mà nói, nàng cùng Tông Chính Hàm lại đều mất cảnh giác. Nếu ngay từ lúc ban đầu, nghĩ đến lợi và hại, kéo dài thêm mười ngày nửa tháng, chưa hẳn không có khả năng trở mình.

Tông Chính Lâm, Mộ thị… đối mặt với hai người này thật đúng là một chút cũng không thể lơ là.

“Tiết Cầm, mấy ngày nay thỉnh mẫu thân thăm dò trong cung chút. Mộ thị cũng không phải là người không trả đòn, nàng muốn ra tay nhất định là bắt đầu từ trong cung”. Nếu đoán không sai, thủ đoạn nhất định sẽ bắt đầu từ Thái hậu là hiệu quả nhất.

“Mặc Lan, ngươi đem thư cho Tứ hoàng tử phi, nói chủ tử ngươi lâu không gặp nên nhớ chị dâu. Nhưng thân thể không tiện không thể ra phủ được. Chỉ có thể gửi thư ân cần thăm hỏi, kính xin nàng thứ lỗi”. Đại boss chuyên quyền độc đoán, sớm phân phó Điền Phúc Sơn nếu để cho nàng chuồn đi, đại quản sự cùng một đám chấp sự toàn bộ đến quân doanh ngoài thành lịch lãm rèn luyện ba tháng.

Nhớ đến khuôn mặt khổ qua của Điền Phúc Sơn, ủy khuất không có chỗ nào tố khổ Mộ Tịch Dao đặc biệt vui vẻ. Đại quản sự tránh nàng như rắn rết đáng bị Tông Chính Lâm khi dễ.

Mặc Lan coi như không nghe thấy nàng dặn dò, chỉ trầm mặc lui ra cửa. Tính lười của chủ tử thật là làm cho người ta khó xử. Mấy ngày trước Tứ hoàng tử phi đến tặng lễ cho tiểu chủ tử, hôm nay đã “lâu không gặp nên thấy nhớ”. Cứ như vậy nói trước mặt hoàng tử phi, Mặc Lan có thể tưởng tượng ra tình cảnh buồn cười thế nào rồi.

Hai ngày sau, mọi người ở Phụng An cung thỉnh an lão tổ tông, nói chuyện bất giác chuyển đến chuyện tuyển Bát hoàng tử phi.

“Ai gia nghe nói lão Bát cầu cô nương Hách Liên gia?”. Trên mặt Kim Thái hậu không lộ vẻ gì, không nhìn ra hỉ nộ.

“Vâng. Nô tì đưa danh sách qua hai ngày sau Bát điện hạ đặc biệt tiến cung một chuyến báo lại cho nô tỳ. Nói là hắn cực kỳ vừa ý nàng kia”. Vì tuyển phi cho Tông Chính Hàm là Hoàng Quý phi lo liệu đương nhiên do nàng đáp lời.

Thái hậu khẽ dựa lên giường êm, còn chưa có người đến hầu hạ Phó Chiêu nghi bên cạnh đã cực kỳ lanh lợi tiến lên hai bước cẩn thận từng li từng tí nâng chân nàng lên, nhẹ nhàng đấm.

Thục phi mắt lạnh nhìn nữ nhân giả vờ thanh cao lại khúm núm nịnh bợ lão tổ tông, chỉ lệch đầu đi không để vào mắt.

Nữ nhân như vậy hoàng thượng mặc dù thấy tươi mới một thời gian cuối cùng cũng sẽ chán ghét thôi. Trong hậu cung nhân vật mới ngoi lên rất nhiều, tranh đấu so với mấy tháng trước gay gắt hơn rất nhiều. Như Tiệp dư Sung hoa tuổi nhỏ cũng đã đượcNguyên Thành đế chiêu tẩm. Nàng vẫn giữ vững bình thản, đáng tiếc đã có không ít người kìm nén không được.

“Cô nương Hách Liên gia”. Kim Thái hậu lần phật châu chỉ nói một câu không rõ ràng như vậy, không nghe rõ là đồng ý hay… có ý gì khác.

“Chính là vị nữ tử rất có tài văn chương trong miệng chư vị?”. Lời này vừa nói ra trong điện lập tức có vài người không được tự nhiên. Nghe tiếng nhìn lên lại đúng là người ngày thường rất ít chủ động mở miệng chọc ra – Tứ hoàng tử phi.

Kim Thái hậu nhắm mắt cũng không xen vào lời này, trong đại điện nhất thời yên lặng lại. Mấy phi tần lúc trước vì Hách Liên Uy Nhuy giật dây ai cũng không dám đáp lời, hiển nhiên là có tật giật mình. Chỉ có một người còn ngạo khí, trong cung vẫn luôn tùy tiện.

“Trái lại hoàng tử phi lại nhớ rõ. Rảnh rỗi như vậy không bằng để ý nhiều chút xem làm sao để sinh con trai cho Tứ ca mới thỏa đáng”. Tông Chính Oánh châm chọc khiêu khích, mở đầu đánh gãy chủ đề xấu hổ này cho mọi người.

Tứ hoàng tử phi sắc mặt khẽ biến, cười không nói. Mộ Tịch Dao nhờ nàng “Chỉ nói một câu, bất luận kết quả”. Nàng đã làm được, chuyện về sau không liên quan đến nàng. Chỉ là lời này của Tông Chính Oánh lại chọc trái tim nàng đau chết lặng, làm nàng tức giận không nhỏ.

“Thiếp đương nhiên là cẩn trọng, nếu như công chúa có tin mừng, mong rằng đến lúc đó đừng ghét bỏ thiếp xin phương pháp”.

Trong mắt Hoàng Quý phi hiện lên vui vẻ, Chính phi Tứ điện hạ này cũng không phải là khúc gỗ mặc kệ người bắt nạt.

“Nàng quả nhiên là chọn cửa Tứ hoàng tử phi này?”. Có thể vào cung thỉnh an thay nàng mở miệng, tuyệt đối không phải là Hách Liên Mẫn Mẫn. Mộ Tịch Dao chọn người quan hệ gần gũi nhất coi như hợp tình hợp lý.

“Nàng sẽ không được như nguyện”. Chỉ cần trước mặt Thái hậu dẫm lên nỗi đau của Tứ hoàng tử phi tất nhiên sẽ làm Thái hậu nổi lên bất mãn vốn có trong lòng. Để cho một nữ nhân không thể đẻ trứng góp lời có tác dụng gì? Lúc này là lúc Hoàng Quý phi bẩm báo lại cho Nguyên Thành đế, nếu không có Thái hậu can thiệp việc này sẽ không có biến cố gì nữa.

“Tính tình kia của Tứ công chúa thật là được mọi người ưa thích”. Chỉ vụng trộm mua chuộc nha hoàn phủ công chúa châm ngòi, việc này đơn giản hoàn thành. Mộ Tịch Dao được Lục điện hạ chăm sóc không thể xảy ra chuyện gì, người bên cạnh nàng cũng khó chơi.

Tông Chính Lâm bảo vệ nàng, nhưng lần này lại trói tay trói chân nàng.

“Qua ba ngày nữa thưởng hoa yến kết thúc, vị trí Trắc phi này là nhất định rồi”. Hách Liên Uy Nhuy cười đắc ý.

“Nô tỳ chúc mừng tâm nguyện chủ tử được đền bù”. Tiết Cầm hiểu rõ, người nàng có thể dựa vào sau này ngoại trừ chủ tử tính tình âm lãnh trước mặt thì không còn ai cả. Đây là thời điểm thể hiện chân thành mới có thể được chủ tử trọng dụng giữ ở bên người. Sau này được chủ tử ân điển, phối hôn cho người tốt một chút, làm cô cô quản sự, đời này như vậy là tốt rồi.

“Lúc này không cần chủ tử ta lo lắng?” Mộ Tịch Dao nghi hoặc. “Không phải là tiền tiêu hàng tháng không đủ nên cảm thấy ta không đủ săn sóc chứ?”. Ngày xưa có gió thổi cỏ lay Triệu ma ma cùng Mặc Lan nhất định muốn quan tâm hỏi thăm hai câu. Lúc này Tứ tẩu không thể làm Thái hậu thay đổi thái độ, sao lại không cần có người đến ân cần thăm hỏi nàng hai tiếng? Dù sao cũng đã viết thư, phí hết công phu đấy.

“Chủ tử, như ngài nói lần đó, thật sự đáng để chúng ta quan tâm ư? Lần này thất bại ai cũng sẽ học khôn hơn chút đúng không?”. Huệ Lan vượt lên trước nói, vẻ mặt không hề tin tưởng chủ tử… vẻ mặt vô tội nhưng lại đầy thủ đoạn.

“Chủ tử cũng đừng làm nô tỳ phân tâm chứ? Hôm nay điện hạ nghe nô tỳ bẩm báo còn hỏi lại một lần”. Nếu nói không cẩn thận, điện hạ cũng không như chủ tử dễ thương lượng. Mặc Lan chăm chú nhìn tờ giấy tuyên thành ghi chép chuyện lớn nhỏ của chủ tử hàng ngày, chuyện to chuyện nhỏ viết đầy hai trang giấy. Ngay cả câu nàng hờn dỗi, “Đánh cờ với điện hạ là chuyện không thú vị nhất” cùng ghi vào hồ sơ.

Mộ Tịch Dao bỏ quạt tròn xuống, ủ rũ ghé vào bàn Bát tiên. Thời gian này trôi qua càng ngày càng mất mặt, nha hoàn khí thế so với nàng càng ngày càng mạnh mẽ. Người quen không dễ lừa là đây nè…

Còn có triệu chứng lo lắng trước khi sinh boss đại nhân, gần đây đối với nàng trông giữ còn rất nghiêm nữa. Không phải là lúc ngự y bắt mạch vô tình không có mắt nhìn nói ra câu thai nhi hơi lớn chút, sợ là lúc sinh sẽ không quá thuận lợi thôi sao. Chỉ có một câu phỏng đoán “khả năng” như vậy, không biết Tông Chính Lâm bị xúc động dây thần kinh nào để Mặc Lan ngày ngày giám sát nàng ăn uống đi lại.

Không nghe lời? Được, buổi tối lúc boss đại nhân trở về nghe tin, hôm sau mẹ nàng sẽ lo lắng chạy đến nhà xem.

Chiêu rút củi dưới đáy nồi này là Tông Chính Lâm dùng thuận tay nhất, Mộ Tịch Dao hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Con gái lớn không dùng được, càng giữ càng thành thù”. Mộ Tịch Dao thấp giọng lầm bầm.

Mặc Lan Huệ Lan bất đắc dĩ nhìn nhau, nhìn nàng làm xấu, cái tư thế ngồi kia… gọi một tiếng tiểu thư thế gia đều là cất nhắc chủ tử nhà nàng.

“Tứ công chúa vẫn làm người ta chán ghét như vậy”. Quan điểm của Mộ Tịch Dao hoàn toàn trái ngược với Hách Liên Uy Nhuy, sau nửa ngày rung đùi đắc ý ngáp dài đi vào phòng. “Tìm thiếp gây khó dễ lại bị người khiêu khích tìm Tứ tẩu gây khó dễ. Tính tình ngang ngược này thiếp cảm thấy sốt ruột thay cho phò mã”.

“Ma ma, tìm Cường Tam a, để hắn thay thiếp đi Thục Hương quán một chuyến”.

Đã phải đưa lễ, coi như chuyện tốt thành đôi.

Triệu ma ma thuận tay cầm chổi lông gà quét bụi đồ trang trí trong phòng. Chợt nghe chủ tử dặn dò lập tức run tay, quay người nhìn về phía Mộ Tịch Dao, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài.

– Hết chương 176 –

Xin lỗi chị em, ngàn lần xin lỗi. 

Lỡ sa chân nhảy hố nên em quên mất phải edit truyện :((((((((((((

About Lina Lê

Chủ lâu Nguyệt Tịch Lâu ^O^
Bài này đã được đăng trong Sủng phi. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to Sủng phi – Chương 176

  1. Thảo VyVu nói:

    Hay quá 😄💕

    Số lượt thích

  2. FanFan nói:

    cuối cùng cũng có chương mới!! TT___TT

    Số lượt thích

  3. azurelamlam nói:

    Đội ơn ad chiếu cố! Mong áo bông nhỏ ra đời ghê! Cơ mà chế phải cào nhà thím uy nhuy cái rồi hẳn sinh nha!!😚😚😚

    Số lượt thích

  4. iclate nói:

    Cường tam là ai nhỉ?

    Số lượt thích

  5. meobibi92xx nói:

    Haha hay quá đu. Mog chờ Dao tỷ trả thù

    Số lượt thích

Trả lời Nguyet Tich Lau Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s