Chú ý!!!

Thật sự là chỉ trong gần một năm thành lập mà mình đã gặp phải rất nhiều vụ lùm xùm ko đáng có. Bài đăng này mình sẽ nói rõ những quy định trong nhà để tránh những hiểu lầm giữa nhà mình và các bạn.

1. KHÔNG đưa truyện đi bất cứ đâu, dù là wattpad, LQĐ, CQH hay webtruyen…Xin đừng hỏi những câu như ”bạn ơi mình post truyện sang bên abc, mình sẽ ghi rõ nguồn bla bla”. Đối với những bạn editor từng hợp tác với nhà mình, những chương các bạn edit thì các bạn thích mang đi đâu cũng được, nhưng đừng post những chương của các editor khác trong nhà.

2. Nếu các bạn có edit những truyện trùng với nhà mình thì mong các bạn hãy thực sự tự mình edit. Cái kiểu người ta edit xong rồi vác về beta, một ngày đăng gần 10c truyện là lộ quá rõ rồi, đọc qua phát là biết ngay. Đừng bảo là ”mình chỉ mượn xíu xíu từ nhà bạn thôi”, cái ”xíu xíu” ấy chúng tôi cũng phải mất thời gian edit đấy, chẳng phải từ trên trời rụng xuống đâu.

3. Set pass khi thấy bất kì nhà nào đăng song song.

4. Không tuyển editor nữa.

Mong các bạn chú ý giùm.

Chủ lâu

Lina Lê

 

 

 

Advertisements
Đăng tải tại Khác | 34 phản hồi

Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 53

Editor: Lina Lê

4cc2fbb9xc269504bc41c690

CHƯƠNG 53

Buổi tiệc tối hôm nay, do sự can thiệp nhiều lần trong bữa ăn của Cảnh Vương Phi khiến người ta mắt không kịp nhìn. Tiểu Hoa thực sự khó nuốt trôi, chỉ đành cúi đầu ngồi yên ở đó.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bia đỡ đạn | 9 phản hồi

Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 52

Editor: Lina Lê

5f0d36f1c2fff80bf3c00ffb681fbcde

CHƯƠNG 52

 

Hôm nay là giao thừa, nhưng với cung nhân thái giám thì không có gì quá đặc biệt. Ngoại trừ tết đến được phát them một tháng tiền lương, mỗi người thêm một bộ đồ mới, thức ăn nhiều thêm mấy món mặn thì không khác gì ngày thường.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bia đỡ đạn | 5 phản hồi

Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 51

Editor: Lina Lê

c8c4dd6b705b42a4139af408ba05d8a0

Chương 51

Cảnh Vương ở bên ngoài chừng mười ngày mới trở về, trong lúc đó ngầm xử lý không ít người, người ngoài tất nhiên không biết.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bia đỡ đạn | 5 phản hồi

Bia đỡ đạn thông phòng muốn phản kích – Chương 50

Editor: Lina Lê

89a40c6a4ec21ffca9790528d2561000bd505e3b1645c-lpg2ac_fw658

Chương 50

 

Từ lần đó Hỉ Nhi đến tìm Tiểu Hoa, về sau lại tới thêm hai lần nữa.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bia đỡ đạn | 9 phản hồi

Anh Sắc – Chương 30

Chương 30

Shikamaru đã có mặt tại văn phòng Hokage bị thông báo của Tsunade làm cho sợ ngây người, “Tối hôm qua Uchiha Sasuke đã trốn khỏi làng, và chắc chắn là nó đang đến làng Âm thanh.”

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Anh sắc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Anh Sắc – Chương 29

Chương 29

Sau một ngày bận rộn, người dân ở Konoha đã nghỉ ngơi, đường phố vốn dĩ náo nhiệt trở nên yên tỉnh, gió đêm nhẹ nhàng thổi bay mái tóc màu hồng của thiếu nữ đang ngồi trên mái nhà. Đuôi tóc lướt qua gò má, nhìn kĩ, gương mặt đó đã bị đau thương bao phủ. Tròng mắt màu xanh lục, không có tiêu cự nhìn một nơi nào đó trên đường phố.

Một loạt tiếng bước chân trong buổi tối yên tĩnh vọng lại từ nơi xa xa. Bóng người mơ hồ dần dần rõ ràng, người kia hơi cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt. Dưới màu vàng sẫm của ánh đèn đường, cái bóng bị kéo rất dài… Một tiếng thở dài, nhẹ nhàng xẹt qua bầu trời đêm. Thiếu niên dừng bước, thật lâu không hề nhúc nhích.

“Cậu quyết định …” âm thanh thanh lãnh trước kia đã trở nên mịt mờ, bóng người né qua. Một bóng hồng vô thanh vô tức rơi xuống phía sau thiếu niên, nhìn bóng lưng của hắn.

“Khuya khoắt, thế này sao không ngủ đi, lảng vảng ở đây làm gì.” giọng nói của thiếu niên có chút mất kiên nhẫn.

“A…” Thiếu nữ khẽ cười một tiếng, che hai mắt. “Bởi vì đây là con đường duy nhất để ra khỏi làng đó…”

Thiếu niên không xoay người, “Trở về ngủ đi.”

“Không hối hận sao?” Thiếu nữ ngây ngô nhìn bóng lưng thiếu niên nhẹ nhàng hỏi.

Dáng người thiếu niên hơi hơi run động, nhưng cuối cùng vẫn bước đi “Không…”

Một trận gió nhẹ lướt qua, thổi bay vài sợi tóc của thiếu nữ, cuốn theo hương hoa anh đào nhàn nhạt, ánh mắt ảm đạm, xoay người “Bảo trọng.”

Lời còn chưa dứt, thân thể đã bị giam cầm trong lồng ngực thiếu niên, tóc đen chôn sau gáy thiếu nữ “Sakura… Cám ơn cậu…”

Một giọt nước mắt óng ánh lướt qua gương mặt cô gái, không một tiếng động nhỏ xuống mu bàn tay thiếu niên. Ngẩng đầu nhìn mặt trăng đã bị mây che khuất, nhếch miệng cười nhạt, cất giấu một tia kiên quyết…

Tránh khỏi vòng ôm ấp của thiếu niên, vào lúc thiếu niên vẫn còn sững sờ, nhanh chóng xoay người, nắm lấy cổ áo cậu ta, kéo lại trước mặt. Nhìn thẳng vào đôi mắt đen đang phản chiếu dung mạo của mình, nụ cười tuyệt mỹ như hoa anh đào, trong con ngươi hiện lên sự kiên quyết.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo… Hơi nghiêng đầu, giọng nói lanh lảnh vang vọng bên tai thiếu niên “Đội bảy, vĩnh viễn có chỗ cho cậu, thế nhưng… Sasuke, nếu như cậu làm ra chuyện tổn hại đến làng, tớ sẽ không nể tình mà ra tay với cậu đâu, cho cậu một lời khuyên, đến chỗ Orochimaru, tận lực kéo dài thời gian, như vậy, cậu mới có thể làm mình trở nên mạnh mẽ.”

Quay mặt sang nhìn luôn mặt tràn đầy khiếp sợ của thiếu niên đang khẽ nhíu mi, buông cổ áo của cậu ta ra, lui về sau hai bước, đứng lại, “Sasuke, nhớ kỹ một câu nói… lúc cậu giết kẻ mà cậu tự cho là kẻ thù, chính là lúc cậu vĩnh viễn rơi vào hắc ám, hối hận sẽ đi theo cậu cả đời, mãi mãi không thể an nhiên!”

Gió cuốn tóc anh đào thật dài anh khẽ bay sau lưng thiếu nữ, che lại đôi mắt đã thay đổi thành lạnh lùng, xoay người “Nhất định phải nhớ kỹ đó… Sasuke…”

Mặt trăng không còn bị mây che khuất, ánh sáng an tĩnh soi rọi đường nhỏ. Nhưng chỉ còn dư lại một chút hương anh đào nhàn nhạt, bóng dáng màu đỏ kia đã biến mất. Thiếu niên đứng ở nơi đó một lúc lâu, xoay người, thiếu niên quay đi bắt đầu bước vào con đường báo thù, chìm dần vào bóng tối.

Một khắc đó lúc thiếu niên bước ra khỏi cánh cổng làng, thiếu nữ đứng trên nóc nhà, nhìn theo thật lâu… Một cái Shuri Ken ghim vào cánh cổng lớn “Bắt đầu rồi…”

“Đồng hồ điểm bốn lần: bốn giờ sáng rồi sao, Hokage Đệ ngũ vẫn luôn thích sai bảo người khác mà, bỏ quên mấy tài liệu này đáng lẽ phải tự đi lấy… Nha…” hai người Izumo ôm chồng văn thư thật cao bước đi, ngáp một cái loạng chà loạng choạng ở trên đường. Lại nhìn thấy có một người đang ngồi trên ghế ở trước cửa.

“Này, em ở đây làm gì?” Izumo nâng văn thư nặng trịch trên tay, nghi hoặc nhìn cô.

Thiếu nữ nâng mí mắt, nhìn bọn họ một chút, quay đầu, nhìn mặt trời đã lên cao “Tôi muốn gặp Đệ ngũ…”

“Hả?” hai người đang ôm xấp văn thư nghi hoặc nhìn cô bé này.

Yên lặng theo sau hai người đó. “Vất vả cho các cậu rồi…” Bên trong truyền đến giọng của Tsunade.

“A! Đệ ngũ đại nhân! Người đang ngủ phải không! Gọi chúng ta đi lấy thư còn mình thì lại ngủ!!” Izumo không cam lòng lớn tiếng oán giận Tsunade.

“Ha ha… Ha…” Tsunade lúng túng cười.

“Đúng rồi, Đệ ngũ đại nhân” Izumo ló đầu ra khỏi chồng văn thư cao nói “Có một cô bé muốn gặp người.”

“Ai vậy?” Tsunade đưa tay lau nước dãi còn dính trên mặt hoang mang hỏi. Izumo và Kotetsu nhìn nhau lắc mình, nhường đường.

“Sakura? Trò muốn gặp ta?” Tsunade lau mặt, lại ngồi xuống ghế xoay, nhìn cô gái chưa từng mở miệng từ lúc vào cửa đến giờ, nói “Sáng sớm đã đến tìm ta, có chuyện gì thế? Nếu đến học thì cũng hơi sớm rồi…”

“Uchiha Sasuke, tối hôm qua, đã rời làng.” Sakura ngẩng đầu lên, nhìn Tsunade, nói thẳng.

“Cái gì! Ngươi nói thật sao!” Tsunade sững sờ, lập tức đứng lên, cau mày nhìn cô.

“Đúng vậy.” Sakura trầm thấp trả lời.

Tsunade cau mày, sắc mặt trở nên rất khó coi, không ngờ bọn Âm nhẫn hành động nhanh như vậy. “Sakura, ngươi tận mắt thấy Sasuke đi sao? Nó tự nguyện hay bị bắt đi?”

“Một số nơi như nhà cậu ấy có dấu vết chiến đấu, cậu ấy có bị bắt ép hay không… em không rõ.” Sakura cúi đầu.

Tsunade cắn môi dưới, “Cái hắn muốn là sức mạnh của tộc Uchiha sao? Tên biến thái khốn kiếp!” Nhắm mắt lại ngồi xuống. Trầm tư một chút ngẩng đầu lên “Izumo, Kotetsu, đi gọi một người đến!”

“Sakura, xem ra hôm nay không huấn luyện được rồi…” Tsunade tựa vào khung cửa sổ, nhìn đường phố bắt đầu náo nhiệt trầm giọng nói.

 

Sakura siết chặt nắm đấm, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Tsunade “Sư phụ, xin hãy cho em tham gia.”

Tsunade xoay người nhìn cô “Sao lại muốn đi?”

“Hiện nay Thượng Nhẫn của làng đều có nhiệm vụ, có thể làm nhiệm vụ chỉ có gennin, nhiệm vụ này đối với bọn họ rất nguy hiểm, em muốn dùng danh nghĩa ninja y thuật để đi theo!” Rõ ràng tất cả mọi người đều biết nhiệm vụ này hung hiểm, Sasuke rời đi, cô sẽ không ngăn cản, tuy rằng còn là đồng bạn, thế nhưng hiện tại, cô càng lo lắng cho an nguy của những người khác hơn. Nhất định phải giảm mức độ nguy hiểm xuống thấp nhất! “Xin hãy cho em tham gia!” Sakura trịnh trọng cúi đầu với Tsunade.

Tsunade nhìn ánh mắt kiên định của cô bé, ánh mắt trở nên nhu hòa, giống như nhìn thấy bóng dáng của mình trước đây trên người cô bé này “Được.”

Sakura vui mừng ngẩng đầu lên, nhìn Tsunade đang tươi cười, mỉm cười nói “Cảm ơn! Sư phụ!”

Sáng sớm, trên bàn ăn của gia đình Shikamaru.

“Ăn nhanh lên một chút đi! Shikamaru! Hôm nay bố con cũng có nhiệm vụ phải làm nữa, sao mà cứ lề mề thế hả!” mẹ Shikamaru bưng điểm tâm nhìn con trai đang ngáp, mặt chưa tỉnh ngủ, dáng vẻ rất căm tức giáo huấn.

“Vâng… Vâng…” Shikamaru buông thõng hai tay, dài giọng đáp.

“Đừng để mẹ nhắc lại lần nữa!” mẹ Shikamaru đặt bữa sáng xuống trừng mắt nhìn con trai.

Shikamaru bĩu môi, nhìn mẹ của mình trong lòng lẩm bẩm “Sáng sớm đã dông dài, phiền phức chết…”

“Kinh koong…” mẹ Shikamaru sửng sốt một chút, xoay người đi ra cửa “Mới sáng sớm mà ai lại đến thế này?”

Trước bàn ăn chỉ còn lại hai cha con. Shikamaru nhìn theo mẹ đang đi mở cửa, hơi rướn người lên phía trước, nhỏ giọng hỏi Shikaku đang ăn sáng “Này, bố.”

“Chuyện gì?”

“Sao mà bố lại kết hôn với một người khó tính như thế vậy?” Shikaku bưng chén trà, nuốt thức ăn trong miệng xuống, chậm rãi mở miệng “Nói như thế nào đây, người mẹ khó tính đó của con cũng có lúc nở nụ cười hiền dịu, là vì thế đấy.”

Shikamaru rũ mắt, nhìn cha của mình, “Chỉ vậy thôi?”

Shikaku chỉ uống trà, không hề trả lời. Lúc này mẹ Shikamaru mỉm cười ló ra đầu ra khỏi cửa, dịu dàng gọi cậu “Shikamaru, có mấy vị sứ giả của Hokage đệ ngũ đến tìm con này…”

“Hả?”

 

Đăng tải tại Anh sắc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Anh Sắc – Chương 28

Chương 28:

“Viên thuốc? Sao cậu lại ở đây?” Sáng sớm Sakura đã bị gọi đến văn phòng Hokage, ngáp một cái, xoa xoa mắt, loạng choạng bước đến, lại tình cờ gặp Nara Shikamaru ở cửa ra vào.

“Cậu cũng tới à.” Shikamaru rũ khóe miệng dựa vào một bên “Thực là phiền phức mà.”

“Gọi chúng ta tới đây có chuyện gì nhỉ?” Sakura đi tới, đứng bên cạnh cậu ta dựa vào tường, cúi đầu “Còn chưa tỉnh ngủ mà…”

“Chỉ cần không có chuyện tốt đẹp gì là được rồi.” Shikamaru ngả đầu tựa vào tường, kéo dài giọng nói.

“Hai đứa còn đứng ngoài cửa đến bao giờ hả!” Hai người bị giọng nói bên trong làm giật mình, liếc mắt nhìn nhau. Trong mắt đều tràn đầy bất đắc dĩ… Đẩy cửa đi vào.

“Thầy Kakashi?”

“Asuma?”

Sakura và Shikamaru đều kinh ngạc nhìn jounin hướng dẫn của mình.

“Ôi… Sakura, chào buổi sáng ~” Kakashi cười híp mắt chào hỏi.

“Thầy Kakashi, sao hôm nay thầy không đọc tiểu thuyết…” Sakura giả vờ kinh ngạc chỉ vào hắn, trợn mắt lên.

⊙﹏⊙b  “Cái gì mà tiểu thuyết…”

“Hì hì, ý trong lời nói…” Sakura nhíu mày.

“Ha ha.” Asuma đứng bên cạnh và Tsunade ngồi trên ghế xoay cười ha ha nhìn hai người này.

“Được rồi, trở lại chuyện chính đi.” Tsunade thu lại nụ cười nghiêm túc nhìn Sakura và Shikamaru “Gọi hai đứa đến là có hai lí do.”

Sakura và Shikamaru cũng nghiêm túc lại, chăm chú nhìn Tsunade.

“Thứ nhất, xét thấy biểu hiện xuất sắc của hai đưa tại cuộc thi tuyển ninja trung đẳng, cho nên quyết định cho hai đứa thăng cấp thành chuunin. ”

“Hả?”

“Ai?”

“Hokage đại nhân, cháu thua mà?” Sakura kinh ngạc nhìn Tsunade.

Shikamaru khiếp sợ “Cháu cũng thua…”

Tsunade đan hai tay chống trên bàn nhìn hai người bọn họ cười “Shikamaru vận dụng chiến thuật trong thi đấu, tương đương xuất sắc, đa số mọi người đều đồng ý thực lực của cháu, Sakura, khi sự cố phát sinh giữa cuộc thi, đúng lúc ngăn cản, hóa giải nguy cơ tổn hại nghiêm trọng cho làng, hành động của hai đứa ta đều nhìn thấy.” Tsunade nhìn hai hậu bối xuất sắc, vỗ bàn một cái “Cho nên, thăng cấp cho hai đứa thành chuunin, mọi người đều tán thành quyết định này.”

Sakura cúi đầu, sao lại như vậy chứ, viên thuốc là chuunin còn có thể thông cảm được, mình… Ai… Thực sự là, phiền phức mà!!! Shikamaru rũ khóe miệng gương mặt chán chường.

“Sakura, chúc mừng nha!” Kakashi cười nói với cô.

“Này…” Sakura kéo dài giọng vô lực trả lời.

“Thật là, phiền toái như vậy sao lại rơi vào đầu mình chứ?” Shikamaru nhét hai tay vào túi ngẩng đầu nhìn trời…

“Hai đứa này! Mau dẹp cái vẻ mặt chán nản đó cho ta!” Tsunade nhìn hai người này cúi đầu ủ rũ, nổi nóng gào thét.

“Dạ!” Hai người cả kinh, nhất tề dừng lại.

Tsunade lúc này mới hài lòng gật gù “Chuyện thứ hai, Haruno Sakura!”

“Dạ có.” Sakura đáp.

Tsunade chăm chú nhìn cô bé trước mặt “Ta nghĩ sẽ nhận cháu làm đệ tử.”

Sakura thở phào một cái, cuối cùng cũng có một chuyện tốt. Có điều cô nhìn Kakashi “Thầy Kakashi…”

“À, đây là chuyện của em, do em quyết định.” Kakashi mỉm cười nhìn cô.

Sakura gật gù, cúc cung với Tsunade “Vâng ạ! Rất vinh hạnh được trở thành đệ tử của ngài!”

“Ha ha, được!” Tsunade sảng khoái cười to “Mau đi nhận đồng phục chuunin đi, Sakura, bắt đầu từ ngày mai, trò đến đây tiếp nhận huấn luyện của ta, nhớ kỹ, ta sẽ rất nghiêm khắc đó nha.”

“Dạ!”

“Tại sao mình cũng thành chuunin chứ…” Sakura buồn bực giật nhẹ tóc, oán trách.

“Cứ xem như là chuyện tốt đi.” Kakashi lại cầm quyển tiểu thuyết ngàn năm không đổi đó lên đọc.

“Mới là lạ đó… Em không đảm đương nổi chức đội trưởng đâu…” Sakura cúi đầu đá một cục đá trên đường.

“Sao lại không tự tin thế… Không giống em chút nào.” Kakashi khẽ cười nhìn cô.

“Hứ…” Sakura liếc trắng mắt. Không phải chưa từng làm đội trưởng, nhớ lúc trước cấp dưới của mình cũng mấy chục miệng ăn. Nhưng thật ra là quá phiền phức đó…

 

“Đi thăm Sasuke đi.”

“Không muốn đi.” Sakura ngẩng đầu lên “Thầy Kakashi, tình trạng của Sasuke không đúng lắm…”

“… Đi xem thử đi.” Kakashi trầm mặc một chút, nhẹ nhàng nói.

Sakura thở dài, vẫy tay từ biệt Kakashi, đến tiệm bán hoa nhà Ino, mua một bó hoa bách hợp, rồi đến bệnh viện. Đẩy cửa ra, nhìn thấy Sasuke cúi thấp đầu ngồi ở trên giường bệnh, tóc đen rũ xuống, che kín mắt, không thấy rõ lắm vẻ mặt của cậu ta. Nhẹ nhàng đi qua, cắm hoa vào bình.

“Sasuke, cậu bị thương không quá nặng, tên ngốc Naruto kia cũng sẽ an tâm hơn, đúng rồi, cậu có đói bụng không? Tớ đi mua vài món cho cậu nhé?” Sakura ngồi trên giường nhìn Sasuke đang im lặng, cúi người xuống, nghiên đầu nhìn mặt cậu ta. “Sasuke, cậu… Không sao chứ?”

Sasuke chậm rãi ngẩng đầu lên, nhắm ngay cặp mắt kia. Sakura ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn hắn. Trong cặp mắt kia tràn ngập sự không cam lòng và oán hận. Đối diện với gương mặt có phần tương tự với con chồn kia, trong đầu chợt hiện lên âm thanh nỉ non… “Sasuke…”

“Sao lại nhìn tôi như vậy! Tôi không cần cậu thương hại!!” Sasuke nắm chặt vai Sakura, sắc mặt âm trầm mặt đối mặt với Sakura đang thẩn thờ, quát.

“Thương hại? …” Sakura để mặc Sasuke nắm vai mình, cau mày nhìn cậu ta.

“Bây giờ tôi đối với cậu không quan trọng nữa… Mục tiêu quả nhiên là Naruto sao?” trong đầu Sasuke vang lên cuộc hội thoại của Uchiha Itachi và Jiraiya, nhíu mày, cắn răng, hai tay đang nắm vai Sakura bỗng nhiên siết chặt.

“A… Đau…” Sakura thở nhẹ một tiếng.

Sasuke lấy lại tinh thần, ánh mắt dời về khuôn mặt đang cau lại của Sakura, thấy gương mặt của mình trong đáy mắt trong suốt kia, vẻ mặt giận dữ, không cam lòng, đây là mình sao? Mình đang làm gì đây? Mình là một ninja báo thù, đúng, mình là một ninja báo thù lưng mang đầy nợ máu… Ánh mắt dần trở nên âm u, khóe miệng mím thật chặc. Không nhúc nhích nhìn chằm chằm Sakura “Tôi là một ninja báo thù…”

“Không… Không phải…” Sakura nhẹ nhàng nói.

“Phải!” Sasuke bỗng nhiên nắm chặt tay. Đau đớn từ trên bả vai truyền đến, Sakura chỉ có thể cắn răng nhịn xuống.

“Không phải!”

“Phải! Phải!!”

Trong hành lang truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, dừng lại ở cửa, Sakura quay đầu nhìn sang. Ngoài cửa vang lên một giọng nói tràn đầy sức sống “Sasuke! Tớ đến thăm cậu nè!!”

“Naruto…” Sakura khẽ nhíu mày, nhưng không phát hiện lúc Sasuke nghe giọng Naruto, sắc mặt thay đổi rất khủng bố.

Đúng lúc Naruto mở cửa ra, Sasuke đột nhiên kéo Sakura, đè ở trên giường. Sakura chỉ cảm thấy vai đau đớn đến tê dại, sau đó trời đất quay cuồng.

Lúc tinh thần phục hồi lại thì đã bị Sasuke đặt dưới thân, trong nháy mắt đầu óc trống không, sợ hãi trợn to hai mắt, nhìn hắn từ từ cúi đầu, lúc chỉ còn cách mình một chút; chợt bừng tỉnh, “Sasuke! Thả tớ ra!”

“Hừ.” Sasuke nhếch miệng cười khẩy, tròng mắt màu đen, không có một tia gợn sóng.

“Uchiha Sasuke! Mau thả tớ ra!” Sakura muốn thoát khỏi cậu ta, hai vai đau đớn làm cho cô không thể nào giơ tay lên.

“Sasuke! Cậu đang làm gì đó! Mau thả Sakura ra!!” Naruto chạy lên trước đẩy Sasuke ra, giơ tay lên đấm cho cậu ta một cái, Sasuke nhảy lên, tránh được.

“Sakura chan… cậu không sao chứ?” nói rồi kéo cô dậy.

“A… Đau quá!” Naruto đụng phải bờ vai của cô, đau tớn tận tâm can, khiến sắc mặt Sakura trở nên trắng bệch.

“Đau?!” Naruto trong nháy mắt rút tay về, cẩn thận đỡ phía sau lưng cô, lúc Sakura ngồi dậy, Naruto nhìn lướt qua cổ áo  Sakura hơi trũng xuống, thấy được dấu tay thâm đen.

Tròng mắt xanh thẳm nổi lên lửa giận, quay đầu, nhìn Sasuke, giọng nói trầm thấp “Cậu có biết mình đang làm gì không hả! Sakura là đồng đội của chúng ta! Sao cậu có thể đả thương cậu ấy chứ!”

Sasuke cũng nhìn thấy hai vết thâm tím trên vai Sakura, ánh mắt lóe lên áy náy nhưng rất nhanh đã bị che giấu. “Hừ, đồ đội sổ, không nên nhiều chuyện như vậy.”

“Cái gì!” người Naruto run lên vì tức giận.

“Tôi muốn quyết đấu với cậu!” Sasuke đột nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm Naruto.

“Naruto, không được đồng ý!” Sakura buông hai tay đã mất đi cảm giác, ngồi tựa vào giường ngủ.

Naruto nhìn Sakura mặt đầy mồ hôi lạnh, mạnh mẽ áp chế cơn tức giận. “Bà già Tsunade vừa chữa khỏi bệnh của cậu …”

“Đội sổ, cậu sợ à.” đôi mắt của Sasuke đã bị đổi thành hai chấm Sharingan. Naruto nắm chặc nắm đấm, nhếch môi, bỗng nhiên giương lên một độ cong, mở xanh thẳm con mắt nhìn về phía hắn “Vừa vặn, tớ cũng đang nghĩ nên giáo huấn tên thối tha ngông cuồng tự đại là cậu một chút!”

“Naruto!”

“Sakura chan ~ không cần lo lắng.” Naruto nhìn thẳng vào mắt Sasuke, an ủi Sakura.

Chính là như vậy mới lo lắng đó! Hai kẻ ngu ngốc! Tại sao nhất định phải như vậy! Sakura trong lòng gãi đầu hô to.

“Đi theo tôi.” Sasuke nói xong xoay người đi về phía cửa.

“Sasuke!” Sakura nhìn theo bóng lưng của cậu ta lớn tiếng hô. Sasuke chỉ dừng một chút, không để ý đến.

“Đáng giận!” sau đó Naruto sau đó cũng đi theo cậu ta ra ngoài, lúc đến cửa bỗng nhiên quay đầu lại, nhếch miệng cười “Yên tâm đi, Sakura – chan ~ ”

Sakura thở dốc, cả người mồ hôi lạnh tựa ở cửa sân thượng của bệnh viện, mà lúc này trên sân thượng đã là biển lửa. Thế nhưng ở trung tâm biển lửa, vang lên một tiếng gió xoáy, Sasuke nhảy lên không trung.

Chờ ánh lửa tản đi, là Naruto đang một tay nâng Rasengan, một tay còn lại chống trên đất nửa ngồi nửa quỳ, ngửa đầu nhìn lên trên. Trên tay phải Sasuke, Chidori đang kêu to. Hai người nhằm vào đối phương.

“Tôi nhất định sẽ thắng!”

“Còn mạnh miệng!”

Một Rasengan, một Chidori. Trên không trung lóe lên ánh sáng màu xanh lam.

“Dừng tay! Dừng tay!” Sakura liều mạng lắc đầu, lớn tiếng kêu, vận Chakra, trong nháy mắt nhảy vào khoảng trống giữa bọn họ “Hai người các cậu! Tất cả dừng tay cho tớ!!”

“Sakura chan! Nhanh tránh ra!!”

“Sakura!!”

Đáy mắt Naruto và Sasuke đầy hoảng sợ, không dừng lại được! Chết tiệt!

“Dừng lại!!” Naruto cắn răng lớn tiếng hô.

Sakura quay lưng lại Naruto, ngẩng đầu nhìn Sasuke, cảm xúc trong mắt hóa thành đau thương nồng đậm! Mặt tái nhợt, môi không còn màu hồng, nhưng vung lên một vệt cười khẽ. Nhị thiếu, đây chỉ là bắt đầu… Đúng không? Thật sự… Rất đáng ghét, ánh mắt của cậu… Tràn ngập hắc ám… Thật đáng ghét…

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc. Một đôi tay, nắm lấy cổ tay Naruto và Sasuke, quay một vòng vung ra ngoài, hai người bay về phía thùng nước đối diện.

Sakura rơi vào trong ngực của hắn. Kakashi ôm cô nhảy xuống, nhìn Sakura trong lồng ngực đã đau đến mức mặt đầy mồ hôi lạnh, hai hàng chân mày nhíu chặc lại. Hai dấu thâm tím trên vai đã báo cho Kakashi biết, vai Sakura bị bóp nát …

“Hai đứa chạy lên sân thượng bệnh viện làm gì vậy hả, cho dù là đánh nhau thì cũng hơi quá đáng rồi.”

“Kakashi, thầy! Đánh ngất em đi.” Sakura cảm thấy thân thể đã không phải là của mình, tại sao, từ sau khi cuộc thi chuunin kết thúc, những vết thương nhẹ cũng sẽ đau hơn rất nhiều, mấy lần trước chỉ là có chút kỳ quái, giờ càng ngày càng rõ ràng, đáng giận…”A… Nhanh lên!” Sakura nhịn không được kêu thành tiếng.

Kakashi nhìn Sakura cắn chặt môi dưới đến bật máu, ánh mắt tối sầm lại, giơ tay đánh vào sau gáy của cô.

“Em muốn giết Naruto sao? Sasuke? Em vẫn còn ôm ấp cảm giác ưu việc sao? Chidori, không phải để sử dụng cho đồng đội.” Kakashi ôm Sakura đã ngất đi ngồi trên nắp bồn nước, nhìn Sasuke. “Tại sao lại hành xử như trẻ con vậy?”

Naruto quỳ trên nền đất, thở hổn hển “Thầy Kakashi! Sakura chan không có sao chứ?”

“Ừ…” Kakashi nhìn cô bé trong lòng một chút, gật gù.

Sasuke hừ một tiếng, tung người nhảy khỏi sân thượng. Kakashi thở dài, kiểm tra cơ thể Sakura một chút xem ngoài vết thương trên vai thì chỉ còn chỗ lúc nãy bị hắn đánh, “Cũng do cậu mà ra thôi, dạy cho nó chiêu đó, ta cảm thấy so với chiêu đó, Naruto còn quá non tay.” cẩn thận tránh đi.

Điều chỉnh người trong lòng lại, để cô tựa vào ngực mình. (này này… có người nhân cơ hội sỗ sàng kìa!!!) “Nó muốn là dùng, Sasuke giờ đã chết rồi, cho dù là chống cự Akatsuki, ngài cũng không thể dạy Naruto thuật đó được.”

Jiraiya khoanh tay tựa vào bồn nước mặt không để lộ cảm xúc “Chúng ta cũng như nhau thôi, Chidori của cậu cũng nguy hiểm không kém đâu, ta thật không nghĩ là tên nhóc đó sẽ dùng chiêu này để đối phó với đồng đội, chuyện của nó với tên nhóc kia cũng đâu có gì gọi là quá nghiêm trọng đâu.”

Kakashi nhẹ nhàng khêu vài sợi tóc trên trán Sakura “Thôi, kể ra rất dài dòng.”

“Rất dài dòng?” Jiraiya ngẩng đầu.

“Đơn giản mà nói, thì nó cũng giống với quan hệ của ngài và Orochimaru đấy.”

“…” Jiraiya rũ mắt, không dấu vết chuyển đề tài “Cô bé này, tương đối khá đó, nghe nói Tsunade thu nó làm đệ tử.”

Kakashi cười khẽ, nhìn về người trong ngực, ánh mắt trở nên nhu hòa “A…”

“Ha ha, có thể được Tsunade tán thành cũng không có nhiều người đâu, còn nhỏ tuổi như thế mà năng lực đã như vậy rồi…” trong mắt Jiraiya mang theo vui mừng.

“Rất ngốc…” Kakashi nhẹ nhàng nói.

“Hừ… Ta thấy cậu ôm rất thoải mái đó.” Jiraiya nhíu mày, mỉm cười trêu chọc.

Kakashi ngẩng đầu, nhìn trời, không trả lời.

“Chuyện Naruto và tên nhóc đó không ổn đâu.” Jiraiya từ két nước đi ra “Có phải là nên giáo huấn một chút không?”

“Naruto liền giao cho ngài, tôi còn có nhiệm vụ phải làm, và cả chuyện chiêu Chidori nữa… Còn có…” Kakashi nhìn người trong ngực. Nhảy xuống khỏi bồn nước, biến mất trên sân thượng.

Để hộ sĩ dùng nhẫn thuật chữa trị vết thương trên bả vai của cô, ôm cô nhảy vào gian phòng của Sakura, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, đắp kín chăn. Sờ sờ trán của cô “Cố gắng ngủ đi…” Hôn một cái lên gò má của cô, biến mất khỏi phòng…

 

Đăng tải tại Anh sắc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?